Chương 9: (Vô Đề)

29.

Tôi cảm thấy như có gai đ.â. m sau lưng, không kìm được mà muốn cựa quậy bỏ đi. 

Nhưng anh ta lập tức giữ chặt lấy tôi. 

"Em nói tài khoản Wechat trên điện thoại em không phải là của cậu ta, đúng không? Vậy tôi đem cậu ta dìm xuống sông chắc em cũng không phản đối chứ?" 

Sống lưng tôi lạnh toát. 

Anh ta bật màn hình giám sát điện thoại cho tôi xem. Trên màn hình, Trần Cẩm Ngôn đang bị đánh đến hấp hối, không ngừng ho khan và kêu cứu. 

Trái tim tôi như thắt lại dữ dội. 

Tôi kinh hãi nhìn Từ Hành Chi: "Anh làm thế sẽ thật sự ch người đó!" 

Anh ta nhếch môi cười nhạt: "Vậy thì sao?" 

"Ai biết đó là tôi chứ?" 

"Có bằng chứng gì không?" 

"Tôi đâu có quen biết gì với cậu ta." 

"Rõ ràng là cậu ta mắc nợ mấy kẻ cho vay tiền, bị người ta truy đuổi mà thôi." 

Nói xong, anh ta chậm rãi chạm vào mặt tôi, hỏi: "Em có nghĩ như vậy không?"

"Như vậy chẳng phải vui hơn sao?" 

"Chơi trò vụng trộm thì có gì kích thích chứ, để chồng em dạy em chơi một trò khác còn thú vị hơn." 

Anh ta thì thầm vào tai tôi: "Em lén lút với kẻ nào, tôi gi*t kẻ đó."

Cảm giác ớn lạnh dâng lên từ tận đáy lòng của tôi, dần dần lan tỏa khắp da thịt. 

30.

Khuôn mặt lạnh lùng của anh ta vẫn bình thản như thường, khoé miệng còn thấp thoáng nụ cười.

Dưới ánh mắt đó, tôi từ từ lên tiếng: "Đừng g.i.ế. c cậu ấy, anh muốn gì cũng được." 

Anh ta cười nhưng trong mắt lại chẳng có chút ý cười nào. 

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, tôi cũng nhìn lại. 

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

"Đã bao lâu rồi?"

"Một tháng."

"Đã ngủ với nhau chưa?"

"Vẫn chưa."

"Tại sao?"

"Bởi vì em không hề muốn ngủ với cậu ấy, em chỉ muốn tìm một nơi để tiêu tiền thôi. Việc này chẳng khác gì bỏ tiền ra để ủng hộ thần tượng cả. Dù đôi khi cũng nói vài câu đùa cợt không đứng đắn, nhưng chỉ là những câu nói tầm thường giữa người lớn với nhau thôi, chỉ để bầu không khí vui vẻ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!