25.
Về đến nhà.
Tôi từ từ tháo dây an toàn.
Từ Hành Chi vừa ra khỏi xe, chỉ trong vài giây đã mở cửa phụ thô bạo kéo tôi ra ngoài.
Tôi tỏ ra đau khổ và chịu đựng.
Người giúp việc trong nhà nhìn thấy một màn như vậy, ai nấy cũng bị dọa đến cuối gằm mặt, không dám ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
Tôi thấp giọng xin lỗi: "Chồng ơi em xin lỗi, tất cả là lỗi của em. Anh đừng tức giận, nếu anh tức giận, em sẽ thấy khó chịu."
Anh ta nhẹ nhàng nhìn tôi rồi kéo tôi lên lầu.
Đến phòng ngủ, Từ Hành Chi ném tôi lên ghế sofa, bóp lấy cổ tôi và hỏi: "Chuyện xảy ra khi nào?"
Trên mặt là sự tức giận không che giấu được.
Tôi hốt hoảng, sợ rằng anh ta sẽ gi*t tôi mất, nhưng vẫn bình tĩnh nhìn vào mắt anh ta, "Chồng ơi, anh nói gì vậy?"
"Tôi nói cái gì à? Em tự mình khai ra, hay là đợi tôi đưa hết bằng chứng ra rồi mới nói?"
26.
Tôi hoàn toàn không hiểu: "Anh rốt cuộc đang nói cái gì vậy? Nếu như anh thích Bạch tiểu thư, em cũng sẽ không có ý kiến gì đâu. Xin anh đó."
Tôi cụp mắt xuống, đáng thương nói: "Chỉ cần anh không bỏ rơi em, em có thể làm bất cứ điều gì."
Từ Hành Chi liền chế nhạo: "Chu Gia Gia, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ."
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, anh ta liền buông tôi ra.
Tôi vội vàng muốn nhảy qua cửa sổ để bỏ trốn, nhưng vừa đến cửa sổ thì anh ta đã tóm lấy tôi.
Sau đó đem hai tay tôi trói lại.
! ! !
Anh ta cầm một túi tài liệu trên tay.
Nó chứa đầy các bản sao kê ngân hàng và giấy chứng nhận chuyển nhượng tài sản cũng như thông tin cá nhân của Trần Cẩm Ngôn.
Tôi nhìn Từ Hành Chi mà rưng rưng nước mắt: "Đây không phải là bạn trai của chị em sao? Liên quan gì đến em?"
27.
Anh ta lấy điện thoại của tôi ra.
Bấm mở tài khoản phụ.
Cuộc trò chuyện trước đó với Trần Cẩm Ngôn vẫn dừng lại ở bức ảnh mà cậu ấy gửi cho tôi, cùng với câu hỏi về tình trạng sức khoẻ mà tôi đã hỏi cậu ấy.
Còn lại đều trống rỗng. Ai bảo tôi có thói quen xóa sạch các đoạn trò chuyện nhạy cảm chứ.
Tôi nhìn anh ta với vẻ mặt điềm tĩnh và vô tội: "Chẳng lẽ em không được phép có bạn sao? Nếu chỉ dựa vào mấy đoạn tin nhắn này mà kết tội em thì anh thật quá đáng. Tuy rằng chúng ta kết hôn là do mai mối, nhưng lẽ nào anh không có chút niềm tin nào với em sao?"
Tôi tỏ ra ấm ức: "Vì yêu anh, em đã chấp nhận việc anh có người phụ nữ khác bên ngoài, nhưng chỉ vì những thứ mơ hồ thế này mà anh gần như muốn gi*t em rồi. Điều này chứng tỏ anh không hề thật sự yêu em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!