Chương 50: (Vô Đề)

Chung Ý cũng không phải ngày đầu lăn lộn trong giới, lời nói chiếm ưu thế mà Vương Hâm vừa nói không khiến hắn hoàn toàn không để trong lòng.

Đạo diễn Uông cười: "Nửa cuối năm nay cậu có thể sắp xếp thời gian không?"

"Đạo diễn Uông mời thì tôi nhất định có thời gian." Chung Ý lập tức hiểu lời của Đạo diễn Uông, hắn cũng biết kế hoạch nửa cuối năm của Đạo diễn Uông.

Vương Hâm quay lại, Chung Ý nghiêng người về phía Đạo diễn Uông trên mặt đầy nụ cười.

"Đạo diễn Uông, tôi chuẩn bị xong rồi!"

"Được, mọi người chuẩn bị đi!"

Vương Hâm đến để gây thiện cảm, phía sau cũng không cố tình gây chuyện nữa, quá trình quay phim diễn ra thuận lợi, đợi đến khi cảnh quay đêm sắp xếp tối nay hoàn thành, vừa đúng một giờ sáng, mọi người có thể về khách ngủ được vài tiếng.

Chị Đình tự mình lái xe đưa Chung Ý về khách sạn, trên đường đi Tiểu Miêu vội vàng báo cáo về những xích mích nhỏ hôm nay. Chị Đình không để chuyện của Vương Hâm trong lòng, vì những ám chỉ của Đạo diễn Uông khiến chị vui ra mặt.

"Bên công ty Vương Hâm đang cố gắng giành vai nam chính của Kỷ Nguyên Bóng Tối, nghe nói ông chủ công ty Kim Tước và nhà sản xuất của Kỷ Nguyên Bóng Tối là bạn cũ, Vương Hâm lại hạ mình đến đóng vai nam phụ của bộ phim tiên hiệp này, tôi tưởng bên họ đã chắc chắn rồi chứ."

Vì chưa chắc chắn, mà Đạo diễn Uông lại đích thân mở lời nên chị Đình chuẩn bị khi quay về cũng sẽ tạo mối quan hệ với nhà sản xuất Kỷ Nguyên Bóng Tối. Xét về tổng thể, thực lực và danh tiếng của Chung Ý mạnh hơn Vương Hâm, họ có sự hỗ trợ của Đạo diễn Uông, khả năng chiến thắng rất cao.

Đến khách sạn, Chung Ý đã buồn ngủ đến mức không chịu nổi, vội vàng tắm rửa xong lên giường nghỉ ngơi.

Không lâu sau khi Chung Ý đã ngủ, Vương Hâm lại nồng nặc mùi rượu mới được trợ lý đưa về.

Sau khi tan làm, Vương Hâm bị người quản lý dẫn đi gặp mấy nhà đầu tư, không tiện từ chối đã uống vài ly.

"Anh Vương nghỉ ngơi trước đi, có việc gì anh gọi điện cho em."

"Ừm."

Cánh cửa phòng đóng lại, Vương Hâm xoa xoa trán, mặt dây chuyển Phật trên n.g.ự. c lạnh buốt khiến gã rùng mình tỉnh táo. Gã thuần thục lấy một cây kim từ tủ đầu giường chích vào ngón tay, một giọt m.á. u nhỏ lên mặt Phật, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay tiểu quỷ trong mặt Phật càng ngày càng không ngoan, cứ đợi gã chỉ có một mình là nó lại quấy phá, xem ra gã phải nhanh ch. óng tìm thời gian đi gặp Đại sư Thủy thôi.

Sáng hôm sau, Vương Hâm giật mình tỉnh giấc trong cơn ngạt thở, gã đổ mồ hôi đầm đìa ngồi dậy ôm cổ "hự" một tiếng vì đau quá.

Vội vàng soi gương thì thấy dấu bàn tay bầm tím nhỏ trên cổ khiến gã sợ hãi run rẩy.

Điện thoại, điện thoại của gã đâu rồi?

Chung Ý ngủ đủ giấc thì tỉnh dậy, Tiểu Miêu đã mang bữa sáng đến, hai người ăn sáng xong chuẩn bị đến phim trường. Đạo diễn Uông vừa gọi điện đến, có vẻ không vui nói hắn hôm nay không cần đến, bảo hắn nghỉ ngơi một ngày đi.

"Đang yên đang lành, sao lại thông báo tạm nghỉ?"

"Tôi đi hỏi xem."

Tiểu Miêu liên hệ với mấy nhân viên đoàn phim có quan hệ tốt, không cần tốn nhiều công sức đã hỏi thăm được tin tức, Vương Hâm bị bệnh cấp tính, sáng sớm đã được người quản lý đón đi bệnh viện rồi.

"Hôm qua còn tốt mà, anh ta bị bệnh gì vậy?"

"Họ cũng không biết." Tiểu Miêu lại nhìn tin nhắn: "Đạo diễn Uông rất không vui, cảnh quay đầu tiên của anh và Vương Hâm hôm nay đã dàn dựng xong rồi, chỉ chờ người đến thôi."

Vương Hâm quấn kín từ đầu đến chân, trợ lý Tiểu Văn sợ người hâm mộ nhận ra gã, sau khi xuống máy bay cứ phải đội mũ và đeo khẩu trang mới dám thở phào nhẹ nhõm rồi lên xe.

"Tiểu Văn cậu về trước đi, cho cậu nghỉ nửa ngày, chiều đợi tôi thông báo."

"Vâng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!