Nửa tiếng sau, đồ ăn gọi đều đến, chương trình tạp kỹ gây cười được mở, bốn người vừa ăn vừa nói cười, làm nhiều việc cùng lúc mà chẳng hề ảnh hưởng gì.
Sau khi quan tâm sức khỏe của Hạ Đồng, họ nói đến kỳ thi ngày mai, mấy người họ đều không lo lắng. Ngày thường chăm chỉ học hành nên tuần thi cử có thể thư giãn một chút.
Ngày hôm sau vui vẻ đi thi, môn thi đầu tiên là Ngôn ngữ Hiện đại, giáo viên giám thị bước vào, phát hiện vị trí hàng đầu thiếu một người.
"Đây là vị trí của ai? Thi cuối kỳ mà còn vắng mặt?"
"Xin lỗi thầy, đây là vị trí của em."
Các bạn học trong lớp có chút ngạc nhiên nhìn mặt Lưu Tiêu đang tái nhợt, đây là lớp trưởng của họ, thái độ học tập và thành tích đều là người dẫn đầu, trước đây mỗi lần thi cuối kỳ cô ấy đều tỏ ra nắm chắc phần thắng, hôm nay sao lại thế này?
Hạ Đồng cũng không khỏi ngạc nhiên, Vương Khiết Nghi nháy mắt với cô, ý bảo lát nữa nói chuyện.
Giáo viên phát đề thi, Hạ Đồng tập trung bắt đầu làm bài.
Reng reng reng…!
Hết giờ thi!
Bạn cùng phòng của Lưu Tiêu tụ tập xung quanh Lưu Tiêu, lo lắng an ủi cô ấy. Lưu Tiêu không kìm được mà khóc.
Chạy ra khỏi phòng thi, xung quanh không còn người trong lớp nữa, Vương Khiết Nghi mới kể chuyện của Lưu Tiêu, Lưu Tiêu cuối tuần trước vui vẻ trang điểm đi chơi, tối lại khóc lóc trở về.
"Nghe nói thanh mai trúc mã của cô ấy qua đời, còn c.h.ế. t ngay trước mặt cô ấy, đổi lại là người bình thường ai chịu nổi."
Quách Hiểu Đình thở dài: "Lưu Tiêu trước đây rất hay nhắc đến người bạn thanh mai trúc mã đó, nghe nói tốt nghiệp Thanh Hoa, học máy tính, còn trẻ mà đã có lương triệu đồng một năm, dù là người từ Thanh Hoa ra thì cũng là người siêu lợi hại rồi."
"Lập trình viên kiếm tiền thì kiếm tiền, tỷ lệ đột t. ử cũng cao."
"Còn bị hói đầu nữa." Lý Kỳ bổ sung.
"Yên tâm, chuyên ngành của chúng ta, nếu không thi cao học hay thi công chức, tốt nghiệp ra ngoài tìm việc, dù là làm biên tập viên lập kế hoạch ở công ty quảng cáo hay làm gì đi nữa, thời gian tăng ca cũng sẽ không ít đâu."
"Nghe nói công ty quảng cáo tăng ca còn không có lương tăng ca." Quách Hiểu Đình không nhịn được phàn nàn.
"Các mỹ nữ ơi, cố lên!"
Buổi chiều còn có bài thi, buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn xong, mọi người đều về ký túc xá ôn tập chuẩn bị. Buổi tối không có thi, ăn tối xong cũng không ai nghỉ ngơi mà cấp tốc ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi ngày mai.
Hạ Đồng không đến phòng tự học, cô một mình về ký túc xá đứng cạnh cây long não dưới lầu ký túc xá, vẫy tay với con ma hói đầu đang ngồi xổm ở góc tường.
"Cô nhìn thấy tôi?"
"Ừm, tôi không chỉ nhìn thấy cậu, mà còn biết cậu là thanh mai trúc mã của Lưu Tiêu, cậu tên là gì?"
"Tôi tên là Tôn T. ử Sở." Tôn T. ử Sở theo thói quen gãi đầu, thuần thục vuốt tóc, cố gắng che đi chỗ bị hói khá nặng.
"Sao cậu không đi đầu thai?"
"Đầu thai?" Tôn T. ử Sở ngây người một lúc mới nói: "Tôi muốn nói với Tiêu Tiêu đừng khóc, cái c.h.ế. t của tôi không liên quan đến cô ấy, bảo cô ấy đừng bận tâm, nhưng tôi nhìn thấy mà cô ấy lại không thấy tôi, cô ấy khóc suốt như vậy, mắt sắp hỏng rồi, cô có thể giúp tôi được không?"
"Tôi có thể giúp cậu, nhưng phải đợi hai ngày nữa để tôi thi cuối kỳ xong đã." Hạ Đồng nhìn thấy một quầng sáng công đức vàng kim nhỏ xíu yếu ớt chiếu sáng cái đầu hói mà cậu ấy cố gắng che giấu, không nhịn được cong khóe miệng.
Kể từ khi biết Hạ Đồng nhìn thấy mình, Tôn T. ử Sở cứ bám lấy cô, nhờ cô giúp an ủi Lưu Tiêu, bảo cô ấy đừng buồn, thi cử cho tốt, đừng khóc nữa, khóc nữa mắt sẽ hỏng mất.
Chậc, thật không ngờ, Tôn T. ử Sở với khuôn mặt lạnh lùng môi mỏng mắt phượng này, bên trong lại là một kẻ lắm lời.
Hạ Đồng bị cậu ấy làm phiền đến mức không còn cách nào, trước buổi thi cuối cùng, Hạ Đồng mua một ly Nho Khoai Thạch Dẻo đặt lên bàn Lưu Tiêu, Lưu Tiêu ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe có chút mơ màng nhìn Hạ Đồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!