Bận rộn xong những việc này, trời đã xế chiều, đám ma của thuyền trưởng cũng phải đi rồi.
A Phúc đặt mấy chiếc lá giống cây ngân hạnh vàng rực nhặt được tối qua vào nồi nước hầm thịt kho, rồi đem năm con gà đi làm thịt kho. Thịt gà còn chưa chín, mùi thơm vừa bay ra, thuyền trưởng hít một hơi thật sâu, vô cùng nghiện: "Chính là mùi vị này."
Ma quỷ vốn là âm hồn không có thực thể, đối với những thứ dưỡng hồn, chúng nhạy bén hơn con người nhiều. Hạ Đồng chỉ cảm thấy mùi vị này thơm hơn thịt kho bình thường một chút, nhưng mấy con ma lại thấy mùi thơm này quả thực câu hồn đoạt phách.
Tổng cộng năm con gà, chia cho thuyền trưởng và bốn con ma kia ba con gà, hai con còn lại cho những người khác ăn.
Thuyền trưởng vừa ăn ngấu nghiến vừa chê bai, tay nghề quá tệ, lãng phí mấy chiếc lá cây này rồi.
A Phúc cười lạnh một tiếng, ăn thịt rồi còn không nhớ ơn, không có lần sau đâu.
"Xem ngươi kìa, ta chỉ nói đùa thôi mà, A Phúc huynh đệ còn giận thì tình nghĩa ngàn năm của chúng ta, không đến mức đó đâu ha!"
Hạ Đồng nghe hai người cãi nhau. Chà, thuyền trưởng này là lão ma già bao nhiêu năm tuổi rồi nhỉ? Lăn lộn bao nhiêu năm mà không lên được chức quỷ sai, mà vẫn còn chèo thuyền.
Đến giờ, thuyền trưởng đưa bốn con ma lưu luyến không rời lên thuyền.
Trong màn đêm mờ ảo, sào thuyền chống lên, kèm theo tiếng nước do thuyền lướt qua tạo ra, từ từ trôi xa.
Gió đêm thổi qua, cái cây giống ngân hạnh với lá xanh biếc cuộn mình trong gió, khoảnh khắc chuyển thành màu vàng kim lại có năm chiếc lá chao đảo từ ngọn cây rơi xuống, A Phúc nhặt được bốn chiếc.
"Chiếc kia sao không nhặt?" Một chiếc lá rơi xuống mặt nước, trôi theo dòng chảy.
"Rơi xuống Hắc Thủy thì chính là đồ vật trên Minh Hà, không phải của chúng ta nữa, không được nhặt!"
Đèn dưới hành lang và mái hiên Lục Hợp Lâu sáng lên, phía trước có ánh sáng, càng làm cho hậu viện thêm tối tăm.
Hạ Đồng nín thở đi về phía ánh sáng, một bên con đường nhỏ là Hắc Thủy khó lường, một bên là Vạn Cổ Lâm càng thêm thần bí.
"Ma quỷ đều đến rồi, sao vẫn chưa thấy Yêu quái đến?"
"Yêu quái?" A Phúc xách l.ồ. ng đèn soi đường cho cô: "Vạn Cổ Lâm bên phía Thông Thiên Quan này rất an toàn, nhưng Vạn Cổ Lâm bên phía Yêu Giới lại là một trong những nơi nguy hiểm nhất của Yêu Giới, yêu quái bình thường không dễ dàng qua được."
"Thật đáng thương!"
Hạ Đồng giả vờ xót xa cho đám Yêu, trong lòng thầm nghĩ: nếu yêu quái yêu tinh của Yêu Giới không đến thì cô lại thất thu không ít công đức.
A Phúc hiểu cô nên nói thẳng: "Không cần xót xa, lũ Yêu thường không cung cấp được bao nhiêu công đức đâu, cùng lắm chúng chỉ đến Thông Thiên Quan đổi chút đồ, rồi thông qua Thông Thiên Quan đi đến nhân gian để mở mang tầm mắt rồi lại về Yêu Giới khoe khoang với đám yêu quái khác thôi!"
Chậc!
Trở lại Lục Hợp Lâu sáng sủa, Hạ Đồng đột nhiên dừng bước, quay đầu hỏi A Phúc: "Ngươi nhận được tiền hoa hồng rồi à?"
"Nhận được rồi."
Hạ Đồng cũng nhận được, vội vàng tìm một cái gương, quả nhiên thấy trên đầu mình lấp lánh ánh vàng, còn hơi ánh lên màu xanh lá.
Ánh vàng ánh xanh? Sao cô lại đặc biệt như vậy? Chẳng trách cô là thiên tuyển chi t.ử.
Hạ Đồng vui vẻ đi lại nhảy nhót, chạy đến cổng lớn đưa một chân ra thăm dò. Ây da, không sao, lại đưa thêm một chân nữa, hai chân đứng bên ngoài cổng lớn Thông Thiên Quan.
Hạ Đồng chống hai tay lên eo đắc ý cười lớn ba tiếng, Hồ Hán Tam ta lại trở về rồi đây!
Ánh mắt A Phúc nhìn cô:… Nhìn kìa, có một kẻ ngốc đứng ở kia kìa!
Hướng Dương và Trần Phán Phán nhỏ giọng hỏi A Phúc: "Bà chủ Hạ bị làm sao vậy?"
"Không sao, bệnh thần kinh tái phát, lát nữa sẽ khỏi thôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!