Một buổi sáng sớm rất đỗi
tình cờ Diệp Phiên Nhiên phát hiện ra bí mật của Thẩm Vỹ.
Nhà cô cách trường nửa
tiếng đi xe, hàng ngày đạp xe đi về đã trở thành cơ hội duy nhất để cô rèn
luyện thân thể. Sáng đó cô dậy sớm, e đạp bị thủng lốp. Thợ sửa xe lúc này vẫn
chưa mở hàng, Diệp Phiên Nhiên đành đón xe buýt đến trường.
Xe dừng lại ngã tư gần
trường học, Diệp Phiên Nhiên bước xuống xe, vừa ngẩng đầu cô liền trông thấy
Thẫm Vỹ đạp xe đến từ hướng đối diện. Cô khẽ sững sờ, nhà cậu chẳng phải ở
Thành Nam ư? Sao cậu lại đi hướng này?
Thẩm Vỹ không trông thấy
cô, cậu đạp rất nhanh trên chiếc xe đạp cũ kỹ tồi tàn, biến mất trong dòng
người.
Diệp Phiên Nhiên cả ngày
nhẫn nhịn không gặng hỏi Thẩm Vỹ. Lúc ra về, cô nói: "Hôm nay mình không đi
xe!"
"Không sao, mình chở
cậu!" Thẩm Vỹ đi lấy xe, Diệp Phiên Nhiên ngồi lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn
bánh ra khỏi cổng trường.
Diệp Phiên Nhiên không
phải là cô gái rất nhiều chuyện, chỉ những lúc ở bên Thẩm Vỹ cô mới trút bầu
tâm sự. Thế nhưng hơn ba mươi phút rồi mà cô chẳng nói chẳng rằng, Thẩm Vỹ cũng
rất trầm lặng.
Khi về đến nhà, Diệp
Phiên Nhiên nhảy xuống xe, vẫy tay chào cậu, nói: "Tạm biệt!" Cô bước vào khu
cư xá năm tầng, từ cửa sổ hành lang trông thấy Thẩm Vỹ quay đầu xe đạp về hướng
ngược lại.
Chạng vạng tối ngày hè,
bầu trời nhuốm một màu đỏ rực. Ánh chiều tà rực rỡ chiếu sau tấm lưng thon dài
của Thẩm Vỹ, hệt như đang mạ một lớp ánh sáng màu vàng kim lấp lánh. Diệp Phiên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!