Diệp Phiên Nhiên rốt cuộc
không làm ủy viên môn văn, giáo viên chủ nhiệm cho rằng cô quá thật thà, không
đủ khí phách năng lực. Bản thân cô chẳng hề để bụng chuyện này, Thẩm Vỹ xấu hổ
đến chết, cậu thường nói trước mặt cô: "Thành tích ngữ văn của cậu tốt như thế,
thừa sức đảm nhiệm vị trí ủy viên môn văn!"
Diệp Phiên Nhiên thờ ơ:
"Mình không có uy quyền mà. Có làm ban cán sự hay không cũng chẳng sao!"
Thẩm Vỹ sực nhớ ra một
việc, tò mò hỏi: "Ban đầu vì sao thầy giáo lại bình chọn cậu làm ủy viên ban
văn thể mỹ nhỉ?"
"Hồi còn học trung học cơ
sở mình khá hoạt bát, từng tham gia hội diễn văn nghệ toàn trường, đoạt giải ba
trong cuộc thi khiêu vũ. Chuyện này được ghi chép trong hồ sơ, thầy Cao ngỡ
mình là thành phần văn nghệ khá tích cực. Thực ra thì mình hát lạc giọng, khiêu
vũ thì tàm tạm."
"Nhìn là biết rồi!" Thẩm
Vỹ mỉm cười ôn hòa: "Vóc dáng cậu thon thả như vậy, khiêu vũ chắc phải xinh
lắm!"
Diệp Phiên Nhiên sững sờ,
mặt đỏ ửng. Cô cúi đầu hỏi: "Cậu thực sự thấy mình xinh ư?"
"Ừ!" Thẩm Vỹ thật thà gật
gù, đưa mắt nhìn gò má ửng đỏ của cô, tim cậu cũng đang đập thình thịch như
trống. Cậu thanh niên mười lăm mười sáu tuổi vốn không có sở trường nói lời
tình tứ, bèn chuyển đề tài: "Lần đó bị cắt chức, cậu không buồn chút nào sao?"
"Thực ra thì cũng có chút
khó chịu, điều đó cho thấy mối quan hệ của mình và các bạn trong lớp cực kỳ
tệ!" Diệp Phiên Nhiên ngước mắt, không giấu được niềm đau thương: "Chỉ có hai
phiếu… đến giờ mình còn chưa biết ai bỏ phiếu cho mình nữa!"
"Một phiếu là mình bỏ,
phiếu còn lại là của Dương Tịch!" Thẩm Vỹ nói: "Mình kiểm phiếu, khi đó đã nhận
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!