Chương 7: (Vô Đề)

Dương Tịch cũng chẳng

hiểu vì sao mình phải nói lời xin lỗi với cô.

Trước đó, cậu không thể

tha thứ cho Diệp Phiên Nhiên về việc phớt lờ sự tồn tại của cậu. Vậy mà giờ

đây, cậu càng sợ hãi hai chữ "đáng ghét" được viết trong đôi mắt cô.

Từ bao giờ cậu bắt đầu để

mắt quan tâm đến cô. Cậu muốn nhìn xuyên qua hàng lông mi dài để nhìn rõ xét

cho cùng tận trong mắt cô ẩn giấu điều gì. Những lúc đánh cầu, cậu vô thức kiếm

tìm bóng dáng mỏng manh của cô giữa đám đông hò hét bên sân. Những khi vào học,

cậu ngẩn ngơ nhìn chòng chọc sống lưng gầy guộc của cô.

ào giờ văn, những lúc

thầy giáo đọc bài văn mẫu của cô, cậu đều lắng nghe rất chăm chú, thầm tán

dương tài viết văn hay của cô. Nếu sinh ra thời cổ đại, cô nhất định giống như

nữ thi nhân tài ba Lý Thanh Chiếu kiều diễm nấp sau khuê phòng, cầm kỳ thi họa,

uống rượu ngâm thơ, gả cho người chồng cùng chung chí hướng, tôn kính lẫn nhau.

Những lúc thế này, trong

đầu cậu liền vụt lên hình ảnh cô cùng Thẩm Vỹ sánh vai đạp xe bên nhau dưới con

đường rợp bóng râm.

Diệp Phiên Nhiên thích

Thẩm Vỹ, điều này Dương Tịch đã biết từ lâu. Cậu mạo danh bút tích Thẩm Vỹ viết

bức thư tình vốn dĩ chỉ muốn chòng ghẹo cô. Nào ngờ cô khờ khạo đứng chờ dưới

sân đúng một tiếng đồng hồ. Âm mưu của cậu được vẹn toàn, cậu thầm mỉm cười

đồng thời cũng hiểu được nỗi lòng của cô.

Cảm giác mất mát hệt như

cơn gió rét căm căm mùa đông ùn ùn kéo đến. Một giọng nói khẽ khàng không ngừng

văng vẳng bên tai cậu: "Tại sao? Tại sao lại là cậu ta?"

Lòng đố kỵ chôn sâu tận

đáy lòng chẳng thể nào không nảy mầm. Con người cậu cũng thật lạ, vì sao cậu có

thể bỏ qua việc Trần Thần thầm yêu trộm nhớ Đồng Hinh Nguyệt bao năm nay nhưng

tuyệt nhiên không thể nhẫn nhịn việc Thẩm Vỹ tiếp cận Diệp Phiên Nhiên?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!