Dương Tịch nghĩ Diệp
Phiên Nhiên chỉ nói chơi mà thôi. Cậu chắc rằng một cô gái cá tính yếu đuối sợ
hãi như cô chẳng thể nào có can đảm như thế. Nhưng cậu đã nhầm. Ngày hôm sau,
Diệp Phiên Nhiên lại nói cười trở lại với Thẩm Vỹ, sau giờ tan học cô còn đợi
cậu ta cùng về nhà.
Gương mặt Thẩm Vỹ lại
xuất hiện nụ cười, những lúc cùng Diệp Phiên Nhiên đạp xe ra về đã trở thành
niềm vui lớn nhất trong ngày của cậu.
Vì sự việc lần trước mà
mối quan hệ giữa Diệp Phiên Nhiên và Cố Nhân khá hơn nhiều, giờ nghỉ giải lao
họ thường chuyện trò cùng nhau, rủ nhau cùng đi nhà vệ sinh.
Trong mắt bạn bè, Cố Nhân
không giống con gái, cô chưa bao giờ mặc váy, mái tóc cắt ngắn, nói chuyện lớn
tiếng, tính tình nóng nảy. Cố Nhân nói trên cô còn có hai anh trai, từ nhỏ lớn
lên bên đám con trai, học đủ thói hư tật xấu. Cô gần như chỉ hay qua lại với
nam sinh, xưa nay chưa bao giờ tiếp cận với các bạn gái.
"Diệp Phiên Nhiên, cậu là
ngoại lệ đấy!" Cố Nhân vỗ vai cô: "Tớ có linh cảm, bọn mình sẽ trở thành bạn
thân của nhau suốt đời!"
Diệp Phiên Nhiên nhoẻn
cười tán đồng. Hai đứa con gái trong lớp thường hay bị chèn ép nương tựa vào
nhau âu cũng là lẽ đương nhiên.
Do đều có mối quan hệ với
Diệp Phiên Nhiên, Cố Nhân và Thẩm Vỹ dần dà cũng thân thiết với nhau nhưng
trước sau vẫn chẳng trò chuyện nhiều. Cố Nhân cảm thấy Thẩm Vỹ quá thư sinh,
hơi giống mọt sách, Thẩm Vỹ thì chê Cố Nhân quá thô lỗ.
"Thật kỳ lạ, cậu là một
cô gái dịu dàng nhỏ nhẹ, sao lại hòa hợp vớ người có cá tính như Cố Nhân chứ?"
Có lần, trên đường từ trường về nhà, Thẩm Vỹ không nhịn được hỏi Diệp Phiên
Nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!