Dương Tịch quay về thành
phố S là vào chiều thứ Năm. Khi đó, Diệp Phiên Nhiên đang tham dự cuộc họp tại
công ty, trước khi tan sở cô nhận được điện thoại của anh hẹn gặp nhau tại nhà
hàng hai người thường lui đến. Diệp Phiên Nhiên gần như suýt nhảy cẫng lên mừng
rỡ, tiểu biệt trùng phùng quả là một loại cảm giác hạnh phúc.
Cô đẩy cánh cửa nhà hàng,
rất nhanh tìm thấy Dương Tịch, anh ngồi vị trí cạnh cửa sổ, âu phục đơn sơ màu
be phối cùng áo sơ mi đen tuyền, sắc mặt hồng hào, gương mặt sáng sủa phơi
phới. Anh trông thấy cô qua mấy chiếc bàn, vẫy tay ra hiệu với cô.
Diệp Phiên Nhiên bước
đến, ngồi trước mặt anh, ngắm nhìn anh chăm chú rồi nói: "Khí sắc hồng hào thế
kia, mấy ngày ở Thượng Hải chắc là dễ chịu lắm nhỉ?"
"Cũng tạm, trừ chuyện nhớ
em!" Anh khẽ mỉm cười, nhấc lấy thực đơn trên bàn: "Muốn ăn gì nào?"
"Gần đây em không hứng ăn
uống, muốn ăn món gì khẩu vị nặng chút, tốt nhất là cay cay một chút…" Diệp
Phiên Nhiên giật lấy tờ thực đơn: "Hôm nay để em quyết định!"
"Không thành vấn đề, đúng
lúc anh chán những món khẩu vị thanh đạm." Dương Tịch đáp, ánh mắt sắc nhọn của
anh hệt như những tia ra đa liếc nhìn quanh người cô một lượt, không rõ có phải
ảo giác, anh cảm thấy hình như cô gầy đi đôi chút, sắc mặt trắng tái, nhợt nhạt
ảm đạm.
"Liệu có phải em không ăn
uống đầy đủ không?" Vẻ mặt anh nghiêm túc, hai hàng lông mày đen rậm chau lại:
"Hay là em lại thức suốt đêm nữa rồi?"
"Đâu có!" Cô ngước mắt
lên khỏi tờ thực đơn: "Hay buồn ngủ thì có, cả ngày từ sáng đến tối bộ dạng lờ
đờ uể oải, mệt mỏi rã rời, vừa rồi vào họp còn suýt ngủ gật nữa!"
Anh nói: "Xem ra, bệnh
cảm của em vẫn chưa khỏi hẳn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!