Sáng sớm tinh mơ, Diệp
Phiên Nhiên choàng tỉnh giấc mộng, đưa lưng ra sau theo thói quen, phát hiện ra
bên gối trống trải không còn lồng ngực ấm áp quen thuộc cô hằng mong đợi nữa.
Dương Tịch đi Thượng Hải
công tác, hôm nay đã là ngày thứ ba. Tuy rằng tối nào hai người cũng gọi điện
thoại cho nhau nhưng cô vẫn thường hay hoảng hốt khi nghe tiếng chuông cửa, ngỡ
rằng anh trở về.
"Kìa người hái sắn hái
đay, xa nhau một buổi ba rằm tưởng như. Cỏ tiêu người hái tương tư, một ngày
không gặp tưởng như ba mùa."[15]
Không thể ngủ nướng thêm
nữa, hôm nay không có xe riêng đi nhờ, phải đón xe buýt. Cô dụi đôi mắt ngủ lèm
nhèm, bước xuống giường, ăn mặc chỉnh tề bước ra cửa ăn bát sủi cảo ở quán đầu
đường ngoài ngõ, rồi vội vàng hấp tấp chạy ra bến xe buýt.
Họp xong, cô đi cùng chủ
nhiệm Triệu Khang ra ngoài gặp khách hàng mãi gần trưa mới quay về văn phòng
công ty, chưa kịp uống ngụm nước thì Mạc Kỳ đon đả nói: "Có một người phụ nữ
ngồi trong phòng khách, xưng rõ danh tính muốn gặp cậu, đã chờ cậu nửa tiếng
đồng hồ rồi!"
"Ai thế?" Diệp Phiên
Nhiên nhấc tách trà trên bàn, hỏi: "Tên là gì, bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hình như khoảng hơn năm
mươi tuổi, bà ấy bảo là họ Phùng, vóc dáng rất cao, ăn mặc giản dị nhưng trông
rất có phong cách!"
Bàn tay cầm tách trà của
Diệp Phiên Nhiên dừng trong không trung, con tim chợt đập mãnh liệt trong lồng
ngực.
Vốn dĩ cô định đợi đến
Thanh minh về thành phố D thăm mẹ Dương Tịch, vậy mà đối phương đã chủ động đến
tìm rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!