Cuối cùng thì Diệp Phiên
Nhiên vẫn muộn giờ làm, không kịp tham dự cuộc họp sáng định kỳ.
Không những bị bác Tổng
phê bình mà tiền thưởng chuyên cần tháng này cũng đi tong, vậy mà cô chẳng tỏ
vẻ chán chường chút nào, gương mặt cả buổi sáng ánh lên nụ cười mỉm kỳ lạ, vẻ
mặt bối rối, thường thẫn thờ thất thần nhìn điện thoại.
Mạc Kỳ ngồi đối diện cô
ngẫm đi nghẫm lại cảm thấy rất lạ xưa nay luôn tỉnh táo bình tĩnh, rất hiếm khi
để lộ cảm xúc trên gương mặt, vậy mà, giờ đây, sắc mặt vui tươi sống động,
khiến cô lấy làm khó hiểu.
Nhân lúc Diệp Phiên Nhiên
đi rửa tay, Mạc Kỳ nhấc lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc, tùy ý mở
vài tin nhắn ra xem, lòng bối rối như tơ vò. Diệp Phiên Nhiên trong giờ làm
việc dám nhắn tin thân mật với trai, giờ ăn trưa nhất định phải tra khảo cô ấy
mới được!
"Diệp Phiên Nhiên, mình
hỏi cậu, có phải có bạn trai rồi không?" Tại phòng ăn của nhân viên, Mạc Kỳ
bưng khay cơm ngồi xuống trước mặt Diệp Phiên Nhiên: "Không được nói di mình
đâu nhé!"
Diệp Phiên Nhiên vội vàng
khai báo: "Đúng vậy!
"Đáng tiếc quá, mình còn
định giới thiệu tên bạn nối khố của bạn trai mình cho cậu!" Mạc Kỳ vội chuyển
đề tài: "Bọn cậu quen nhau thế nào? Coi mắt hay là tình cờ gặp trên phố, yêu
ngay từ cái nhìn đầu tiên?"
"Tình cờ gặp trên phố,
yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên?" Diệp Phiên Nhiên cười: "Cậu nhiễm tiểu thuyết
ngôn tình nặng rồi hay sao?"
"Mẫu người con gái sống
khép kín nội tâm như cậu, ngoài hai kiểu vừa nói trên thì lấy đâu ra thứ tình
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!