Chẳng rõ khóc trrong bao
lâu, Diệp Phiên Nhiên bắt đầu cảm thấy thấm mệt, hốc mắt khô khốc trũng đỏ,
lòng trống trải nhưng tâm trạng bỗng chốc hoàn toàn sáng tỏ thông suốt. Sau cơn khóc lóc cùng trận trút giận tổng sỉ vả, tâm tình cô dường như
đã bình tĩnh trở lại.
Cô đứng dậy lặng lẽ trở
về.
Đến trước tòa nhà, vừa
ngẩng đầu lên trong lúc vô thức thì cô trông thấy bóng dáng một người đứng dưới
ánh trăng mát lạnh, gương mặt anh tuấn, vóc dángảnh khảnh cao gấy, hệt như một
pho tượng.
Trông thấy anh, cô chẳng
hề tỏ vẻ vui mừng, cũng không tỏ vẻ kinh ngạc. Những lời muốn nói, phải nói cô đều
nói trong điện thoại cả rồi.
Sắc mặt Diệp Phiên Nhiên
vẫn lạnh như băng, cô nhướng mày nói: "Dương Tịch, em chẳng phải đã bảo là
không yêu anh đó sao? Anh còn đến làm gì nữa?"
"Phiên Phiên, bao giờ em
mới thôi bỏ cái kiểu nói một đằng nghĩ một nẻo h?"
"Ai bảo em nói một đằng
nghĩ một nẻo chứ?" Diệp Phiên Nhiên xúc động, nói giọng kiên cường: "Dương
Tịch, em ghét anh!" Quay người toan bỏ đi thì Dương Tịch tiến đến trước, chụp
ngay lấy cổ tay cô: "Thế nhưng, anh thích em, từ năm mười sáu tuổi anh đã thích
em rồi. Anh vẫn mãi ở đây, trước nay vẫn chưa bao giờ thay đổi!"
Cô dừng lại, quay sang
nhìn anh, cổ họng như đang mắc nghẹn thứ gì.
"Còn nhớ chăng? Phiên
Phiên, cách đây rất lâu, em từng nói với anh rằng: "Dương Tịch, cầu xin cậu,
cậu đừng thích tôi, được không?" Khi đó anh đã trả lời em rằng, tình cảm không
phải đến từ vòi nước, anh chẳng thể nào làm được những việc như thu vào phát
ra. Chia tay ngần ấy năm, anh cũng thử quên em, đón nhận người khác. Thế nhưng…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!