Mùa xuân đi qua, tiết
trời nóng lạnh thất thường, không khí lạnh vần vờ quẩn quanh, bắt đầu xuất hiện
những cơn mưa dai dẳng không ngớt, không khí ẩm ướt u ám lạnh lẽo.
Cơn mưa lạnh lẽo dai dẳng
khiến Diệp Phiên Nhiên phiền muộn day dứt, cô không cẩn thận trúng ngay cơn cảm
mạo, ho khan không dứt như muốn lôi cả lá phổi ra mới thôi. Nhất là những đêm
cô ho dữ dội gần như chẳng tài nào chợp mắt.
Mấy ngày Tết về nhà ăn
toàn những món có nước lèo, khó khăn lắm gò má mới tròn trĩnh mịn màng, vậy mà
giờ đây trở nên hốc hác, gầy gò trắng tái, khiến người ngoài nhìn vào không
khỏi thương cảm
Tiết Sam mời cô đi dùng
bữa, cố gắng chọn món ăn thanh đạm, còn cố tình chọn chè ngân nhĩ hầm hạt sen
với gừng tác dụng nhuận trường giảm ho. Diệp Phiên Nhiên hết sức uất ức, cũng
rất đỗi hổ thẹn, nói: "Thật ngại quá, lần nào cũng để anh trông thấy dáng vẻ ốm
đau bệnh tật của em, yếu ớt đến thổi bay, trông thật giống với Lâm Đại Ngọc!"
"Dáng vẻ của em lúc này,
khiến anh nhớ đến bài thơ của Lý Thanh Chiếu: "Sợ lắm nhàn hạ ưu sầu, bao nỗi
tâm tình muốn tỏ rồi thôi. Gần đây thân thể hao gầy, cốt chẳng vì rượu hay bệnh
tật, cũng chẳng vì thu buồn.""
Kẻ nói thì vô tâm, người
nghe luôn để tâm. Diệp Phiên Nhiên khẽ kinh ngạc, lập tức cúi gằm, nói giọng
không mấy tự nhiên: "Anh học ngành mỹ thuật, không ngờ còn nghiên cứu thơ cổ
đại nữa!"
"Đây gọi là gần mực thì
đen, gần đèn thì sáng!" Tiết Sam nhìn cô khẽ mỉm cười: "Anh thích em lẽ dĩ
nhiên phải tìm kiếm tiếng nói chung chứ, bằng không, làm sao xứng với tài nữ
tốt nghiệp khoa Trung văn cơ chứ?"
Cậu nói hết sức chân
thành tự nhiên. Luận bàn về tuổi tác, Tiết Sam còn kém hơn cô hai tuổi, lòng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!