Mồng bảy tháng giêng, là
ngày cô phải quay về thành phố S, ngày mồng tám Tết là ngày chính thức đi làm
trở lại của công ty quảng cáo Tam Mục.
Trước khi lên đường, Diệp
Phiên Nhiên gọi điện thoại cho
"Trần Thần, xin lỗi cậu!
Tối qua thực sự mình rất có lỗi"
"Tôi cảm thấy câu này cậu
nên nói với Dương Tịch" Trần Thần ngần ngừ trong giây lát: "Diệp Phiên Nhiên,
cậu thật sự có bạn trai rồi sao?"
"Là thật mà!" Diệp Phiên
Nhiên nói: "Nhưng bọn mình phát triển rất chậm!"
"Phát triển đến mức nào
rồi?" Trần Thần nói: "Tại sao cậu không cho Dương Tịch cơ hội?"
"Hài" Cô thở dài thườn
thượt: "Trần Thần, chuyện ca bọn mình, cậu đừng xen vào nữa!"
"Được, con mẹ nó, tôi
nhiều chuyện quá rồi!" Trần Thần văng tục trong điện thoại.
"Trần Thần!" Cô khẽ gọi
hắn: "Cảm ơn cậu!"
Trần Thần bỗng chốc kinh
ngạc: "Cảm ơn tôi cái gì?"
"Cảm ơn cậu đã làm mọi
thứ vì mình." Diệp Phiên Nhiên nói rất chân thành: "Mình biết cậu đều muốn tốt
cho mình và Dương Tịch!"
"Năm xưa chuyện của Thẩm
Vỹ, cậu không hận tôi sao?" Trần Thần hơi lấy làm khó tin.
"Thật ra, chuyện đó, cũng
chẳng thể hoàn toàn trách cậu, Thẩm Vỹ cũng không kiên trì, vì sao cậu ấy không
hỏi thẳng mình chứ?" Diệp Phiên Nhiên nói: "Vả lại, đã là chuyện xảy ra rất lâu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!