Khoảnh khắc này, Dương
Tịch hận một nỗi muốn túm lấy vòng eo thon gọn của cô, siết chặt lấy cô, không
muốn để cô rời xa...
Đúng lúc lòng anh ngập
tràn nỗi mộng mị thì một tiếng "ding" vang lên, thang máy dừng tại
tầng tám.
Cánh cửa mở ra, Dương
Tịch như vừa tình giấc, đứng phắt dậy, xoay người, lục tục bước ra khỏi thang
máy. Diệp Phiên Nhiên nhường mọi người đi trước rồi bước ra theo sau anh, bắt
gặp Trần Thần đứng đợi bọn họ ngoài hành lang.
Hắn trông thấy hai người,
cười đểu nói: "Sao thế? Thang máy kín lắm à? Sao mặt đỏ gay thế kia?"
Diệp Phiên Nhiên chẳng
biết nói sao cho phải, đầu cúi gằm, cả người không thoải mái. Dương Tịch thụi
vai Trần Thần, rồi nói: "Mau vào đi, làm gì mà nhiều lời thế không
biết!"
Bước vào căn phòng với
ánh đèn tối tăm mờ ảo, cô vợ mới của Trần Thần đang đứng trước màn hình, tay
cầm micro,
hát bài Sau này của ca sĩ Lưu Nhược Anh. Giọng cô uyển chuyển ngọt
ngào, vẻ mặt chăm chú:
«Sau này, cuối cùng em cũng học được cách để yêu, đáng tiếc rằng anh đã
ra đi đên phương trời xa xăm, tan biến khỏi biển người.
Sau nay, mãi đến phút cuối cùng, trong
làn nướcmắt, em mới hiểu rằng, có
những người một khi đã bỏ lỡ, sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa..."
Bản nhạc với tiết tấu âm
hưởng trầm buồn hoàn toàn không thích hợp với bầu không khí hôm nay. Diệp Phiên
Nhiên chau mày nói: "Trần Thần, bọn cậu đôi vợ chồng son, sao không song
ca bài Phu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!