Trưa
hôm sau, gần mười một giờ, Diệp Phiên Nhiên xin chủ nhiệm Triệu Khang cho nghỉ
phép, ra khỏi văn phòng bước vào nhà vệ sinh bên cạnh.
Khoát
nước lạnh thấm lên mặt, thoa lớp kem dưỡng da, kem giữ ẩm, phấn phủ nền, lại
phủ tiếp một lớp phấn mịn, làn môi điểm lớp son bóng hồng nhạt. Cô trang điểm
rất nhạt nhưng càng tôn lên dáng vẻ xinh xắn tự nhiên. Mái tóc suôn dài buộc
gọn nay xõa ra, đen nhánh sáng bóng, được thả rủ xuống bên cổ. Chiếc
áo len dệt kim phối cùng chiếc đầm đen ngắn. Ngắm nhìn mình trong gương, có lẽ
chẳng còn nét trẻ trung nhưng trông cô vẫn xinh xắn thanh lịch đến xao lòng.
Ngày
xưa Dương Tịch thích dáng vẻ của Diệp Phiên Nhiên, trong sáng xinh xắn, hệt như
đóa hoa loa kèn nở rộ buổi sớm mai.
Trang
điểm xong xuôi, cô bước ra khỏi công ty, vẫy tay đón taxi. Diệp
Phiên Nhiên không phải lần đầu tiên đến trung tâm Chi
nhánh công ty chứng khoán XX tại thành phố S nhưng chưa lần nào cô thấy căng
thẳng thấp thỏm như hôm nay. Đứng trong t nhìn hàng số đỏ rực nhấp nháy, cô nghe
nhịp đập điên cuồng của con tim trong lồng ngực, thình
thịch thình thịch, hơi thở dường như cũng trở nên khó khăn hơn.
Đứng
ngoài cửa phòng tiếp thị, bàn tay chậm rãi nhấc lên, hệt như đang phải gánh
chịu sức nặng ngàn cân. Cô hít một hơi thật sâu, trống ngực đập loạn nhịp, cô
nói với chính minh: "Diệp Phiên Nhiên, cố lên!"
Thế
nhưng, bàn tay chưa kịp chạm vào, cửa đã mở ra. Chung Ni từ trong bước ra, từ
đầu đến chân là bộ đồng phục xanh đậm, khó lòng che giấu nỗi niềm kinh ngạc lộ
trên gương mặt rạng ngời trẻ trung của cô.
"Chị
à, sao chị đến đây?" Kèm theo câu hỏi của cô là ánh mắt vây lấy của cả
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!