Diệp
Phiên Nhiên biết rằng mình đang nằm mơ.
Bởi
vì cô trông thấy Dương Tịch, giữa chốn đông người, tuy không rõ ràng nhưng cô
biết chắc chính là cậu, chiếc áo sơ mi trắng, quần bò xanh đậm, bên ngoài trùm
áo khoác jacket màu tro nhạt, ánh mắt sắc nhọn trong suốt, đường nét khôi ngô
sâu thẳm trên gương mặt.
Trong
giấc mộng, cô bán mạng xông vào đám đông, hướng gần về phía cậu. Thế nhưng, dẫu
cho cô gắng sức lách những người cạnh mình ra vẫn không thể chạm vào cậu. Cậu
cách cô quá xa, cô dốc hết sức cũng chẳng thể nào rút ngắn khoảng cách giữa cô
và cậu.
Cô
kiệt sức bất lực, đứng chết trân tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng hình cậu càng
nhỏ dần, khoảng cách giữa hai người càng xa dần. Sau đó thì cậu chợt biến mất
dạng. Cô dường như bị ai đó đẩy vào hố sâu không đáy, cứ thế rơi mãi rơi mãi xuống
tận nơi tăm tối không có điểm giới hạn.
"Dương
Tịch!" Cô gào to, tỉnh giấc mộng. Căn phòng vắng lặng trống trải duy chỉ
mình cô.
Trong
đêm tối, xung quanh bốn bề đen kịt, cô không tìm thấy dép, bước đôi chân trần
xuống mặt sàn nhà lạnh ngắt, quờ quạng trong bóng tối rồi bước đến ban công.
Bên
ngoài căn phòng, ánh trăng mát lạnh, hệt như ánh thủy ngân trải dài khắp mặt
đất. Cô cần chút ít không khí trong lành, cô hít một hơi thật sâu, vậy mà con
tim vẫn trong tình trạng kinh hoàng và bất lực.
Diệp
Phiên Nhiên, đó chỉ là giấc mơ mà thôi. Cô thầm nhủ, đến giờ, cô chỉ có thể gặp
cậu trong cơn mơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!