Ngày 25 tháng 12 năm 2008
tại công ty quảng cáo Tam Mục thành phố S.
Diệp Phiên Nhiên tựa
người vào cửa sổ phòng họp, vẫn không thể nào bỏ được thói quen thời trung học,
gặp phải nội dung không thích nghe thì lén trốn phía dưới tùy tiện dùng chiếc
bút đen vẽ lên trang giấy cuốn sổ nhật ký của mình. Những đường nét nghuệch
ngoạc ngổn ngang đó chằng chịt chi chít vào nhau, duy chỉ có mình cô mới có thể
nhận ra khắc họa gương mặt một chàng trai. Hàng lồng mày, đôi mắt, cả sống mũi
và làn môi của cậu.
Diệp Phiên Nhiên ngỡ rằng
mình đã cho người đó vào quên lãng. Người con trai đó, gương mặt đó lại thi
thoảng vô tình lướt qua gợi lại góc khuất chôn sâu những ký ức cùng những dĩ
vãng sắp bị thời gian năm tháng phủ lớp bụi trần.
Khi còn học đại học, môn
chính trị vẫn là môn cô căm ghét nhất. Nhưng cô là cán bộ bí thư chi đoàn của
lớp, không thể cúp học đành ngồi trong lớp vẽ điên cuồng gương mặt của Dương
Tịch vào sách giáo trình môn học. Mặt trông nghiêng, cả mặt chính diện hòng hóa
giải nỗi khổ tương tư trong lòng. Có lần, cô vẽ quá miệt mài, thình lình ngay
cạnh xuất hiện một cánh tay bất chợt giật lấy cuốn sách của cô. Diệp Phiên
Nhiên ngẩng đầu lên, thầy giáo môn chính trị đang nghiêm mặt trừng mắt nhìn cô:
"Em đang làm cái gì vậy?"
"Ơ!" Cô le lưỡi, nhanh
trí ứng biến, cất tiếng nói xạo: "Xin lỗi thầy! Môn tự chọn của em là mỹ thuật,
tuần này sắp thi rồi, em đang ra sức khổ luyện đấy ạ!"
Thầy dạy môn chính trị là
một người vóc dáng đẫy đà, suốt ngày cười híp mắt, tính tình ngẫu hứng, mọi
người tặng cho thầy biệt hiệu "Ông mập". Ông mập chỉ đáp một câu: "Tài nghệ mỹ
thuật cũng tàm tạm, rất có hồn. nhưng mà, sau này vào giờ học không được làm
việc riêng nữa!" Nói rồi thầy trả lại cuốn sách cho cô, cất bước quay lại bục
giảng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!