Vậy là, Diệp Phiên Nhiên
đã thất tình. Các chị em cùng phòng ký túc xá nhanh chóng nhận ra sự khác
thường. Vốn dĩ cô là người có nhiều cuộc điện thoại nhất trong phòng, hàng ngày
cô thường hay nấu cháo điện thoại đến tận đêm khuya, vậy mà giờ thì dường như
chẳng còn nghe thấy tiếng điện thoại reo nữa.
Khổng Thiên Thiên rất
muốn an ủi cô nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Bề ngoài Diệp Phiên Nhiên
rất bình thản, không hề tỏ vẻ đau khổ cũng chẳng hề khóc lóc nức nở. Cô thuộc
loại con gái dù rằng thương tích đầy mình cũng vẫn kiên cường vui vẻ nói cười,
không để bất kỳ ai nhìn thấy mình bị tổn thương, cô lặng lẽ tự mình xoay xở với
vết thương lòng.
Ngoài thời gian đến lớp
thì Diệp Phiên Nhiên đọc tiểu thuyết điên cuồng, cô muốn mình mặc sức rơi lệ
trong câu chuyện của người khác.
Những ngày tháng thất
tình cũng chẳng hề buồn bã như trong tưởng tượng của cô, trái lại thời gian
trôi qua hết sức nhanh, chớp mắt đã đến thàng Mười. Tối thứ Bảy, Khổng Thiên
Thiên kết thúc cuộc hẹn hò sớm với Cao Tường, quay về ký túc xá thì phòng 302
chỉ còn lại Diệp Phiên Nhiên, cô đang lên mạng đọc tiểu thuyết, hộp thoại âm
nhạc phát bài hát Em có phải là người anh yêu nhất của ca sĩ Phan Việt Vân.
"Em có phải người anh yêu
nhất chăng? Cớ sao anh chẳng nói lời nào?
Cầm bàn tay lạnh băng
chẳng nhúc nhích của anh, khiến em cảm thấy thật buồn bã.
Những lúc em cần anh, anh
lại lặng lẽ không nói lời nào.
Chưa bao giờ em cảm nhận
sự lạnh lẽo, bởi có anh che chắn trước trời đông giá rét.
Anh luôn ở bên em, nụ
cười luôn ngự trị trên bờ môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!