Rời khỏi nhà Thẩm Vỹ,
Diệp Phiên Nhiên cùng cậu đến trường Tam Trung tại thành phố D.
Vẫn chiếc xe đạp cũ kỹ
tồi tàn đó, cậu chở cô chạy chậm rãi trên con đường rợp bóng. Diệp Phiên Nhiên
hít một hơi thật sâu mùi hương lẫn trong không khí, giọng bình thản: "Thực ra,
em chẳng thích nơi này chút nào. Từ sau khi vào đại học, em chỉ quay về đây hai
lần, lần trước là buổi họp lớp trung học năm thứ nhất. Anh, Dương Tịch và Đồng
Hinh Nguyệt đều không có mặt!"
Thẩm Vỹ nói: "Còn anh rất
hay về trường Tam Trung, nhớ về cảnh tượng hôm chia tay cùng em, nhớ về lời em
nói với anh, em đợi anh, bất luận là bao lâu đi chăng nữa!"
Diệp Phiên Nhiên ngẩng
đầu, đang là thời điểm xuân hạ giao mùa, tán lá cây ngô đồng xum xuê bao phủ cả
bầu trời, chỉ còn trông thấy từng tia sáng mặt trời vàng kim hắt ra từ những
khe lá. Trước kia, Thẩm Vỹ đã từng hệt như những tia nắng mặt trời chiếu sáng
rực rỡ to điểm cuộc đời u ám ảm đạm của cô.
"Thẩm Vỹ, anh có biết thế
nào là tình yêu không?" Cô chợt hỏi.
"Yêu có nghĩa là rất
thích rất thích người đó, chỉ muốn ở bên cô ấy suốt đời."
Diệp Phiên Nhiên mơ hồ
không hiểu: "Thật lạ, vì sao thầy cô giáo chưa bao giờ dạy chúng ta thế nào là
tình yêu, phải yêu người khác như thế nào?"
Thẩm Vỹ cúi đầu, hỏi: "Em
và Dương Tịch bên nhau vui vẻ không?"
"Có lúc vui vẻ, cũng có
lúc đau buồn. Hình như, yêu đương là vậy mà!" Diệp Phiên Nhiên nói xem, con
người trưởng thành rồi sẽ càng dũng cảm hơn trước hay là càng trở nên yếu
đuối?"
Thẩm Vỹ nhận ra nỗi rầu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!