Về đến thành phố D thì
trời đã nhá nhem tối.
Diệp Phiên Nhiên cùng
Thẩm Vỹ về nhà cậu, trở lại căn nhà vắng vẻ không một bóng người. Mô hình cổ
xưa, nhà hai gian, nội thất cũ kỹ, ánh sáng u ám. Tường phòng khách có treo bức
di ảnh của bà ngoại cậu, gương mặt phúc hậu, nụ cười thân thiện. Diệp Phiên
Nhiên xem một lúc rồi hỏi: "Thẩm Vỹ, anh giống bà ngoại à?"
"Anh do bà một tay nuôi
lớn!" Thẩm Vỹ nói: "Bà anh có hơi trọng nam khinh nữ, con của hai người chú anh
đều là con gái, nên bà ngoại hết sức chiều chuộng anh
"Em không nhận thấy điểm
đó ở anh." Diệp Phiên Nhiên nói: "Anh hoàn toàn không tỏ vẻ kiêu ngạo, không
như Dương Tịch…" Cô kịp thời "thắng phanh" lại, ngượng ngùng nói: "Sao lại nhắc
đến anh ấy nữa rồi!"
"Em còn nhớ không?" Thẩm
Vỹ chẳng chút né tránh, nói tiếp câu nói dang dở của cô: "Có lần anh hỏi suy
nghĩ của em về Dương Tịch, em nói rằng em rất ghét cậu ta, nói rằng cậu ta tự
cao tự đại, không coi ai ra gì. Thì ra con gái thích nói xạo, rõ ràng là thích
người ta nhưng vẫn nói mình ghét!"
"Không phải đâu, Thẩm
Vỹ!" Diệp Phiên Nhiên vội giải thích: "Khi đó, em thực sự không thích anh ấy.
Lúc đó người em thích là anh!"
Thẩm Vỹ mấy máy khóe môi,
nở nụ cười tự giễu. Cậu bước đến bên khung cửa sổ, đưa mắt nhìn cảnh tượng
ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Phiên Phiên, nếu năm xưa anh không xuất ngoại, liệu
chúng mình có ở bên nhau không?"
Diệp Phiên Nhiên nghẹn
lời, cô chẳng nói được lời nào, chỉ thấy lồng ngực mình nặng như chì, đến cả
hít thở cũng trở nên khó khăn.
Thẩm Vỹ quay lại nhìn cô,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!