Ánh mặt trời chiều dịu
nhẹ, tỏa ánh sáng từ ngoài cửa sổ rộng lớn, rọi sáng khắp nhà hàng Kentucky.
Diệp Phiên Nhiên và Hạ Phương Phi dạo phố đã thấm mệt, cả hai ngồi vào vị trí
sát bên cửa sổ, tâm sự than vắn thở dài.
"Mẹ Dương Tịch không phải
là người khó gần đâu!" Hạ Phương Phi uống Coca bằng chiếc ống hút, nói: "Bà ấy
thích kiểu con gái hoạt bát hướng ngoại, thích nói thích cười, biết nịnh đầm,
nhanh nhẹn tháo vát. Ở trước mặt bà ấy, cậu phải cố gắng tỏ vẻ ngoan ngoãn khôn
khéo, nói những lời người lớn thích nghe, việc này không quá khó đúng không?"
Diệp Phiên Nhiên hồi
tưởng lại biểu hiện của mình tại nhà Dương Tịch, căng thẳng rụt rè, chẳng biết
phải mở miệng nói điều gì, chắc là còn lâu mới lấy được lòng của mẹ cậu.
"Mình không thích không
khí gia đình cậu ấy!" Cô gặm xong chiếc cánh gà, mút ngón tay: "Mẹ cậu ấy ở nhà
cũng ra vẻ đầy quan liêu, mặt mày khó đăm đăm, mệt không cơ chứ!"
"Mẹ cậu ấy và mẹ mình
cùng một giuộc với nhau, thường hay lãng quên thân phận của mình, cố chấp đầy
những lý lẽ, khiến người đời chán ghét!" Hạ Phương Phi an ủi cô: "Nhưng mà,
hiện giờ không còn như xã hội trước kia nữa, cậu không cần phải nhìn sắc mặt
của bà ấy để sống nữa, cưới xong cũng không ở cùng nhau, chỉ cần Dương Tịch đối
xử tốt với cậu là được rồi!"
"Cưới xong?" Diệp Phiên Nhiên
cười tự giễu: "Có cưới được không còn chưa biết, nói gì đến chuyện sau khi cưới
chứ?"
"Những lời này của cậu
tốt nhất đừng nói với Dương Tịch." Hạ Phương Phi khuyên nhủ: "Cậu ta theo đuổi
cậu vất vả như thế, khó khăn lắm mới có thể tính đến chuyện dựng vợ gả chồng,
cậu mà còn nói những lời ủ rũ đó nữa, cậu ấy chắc chắn sẽ nổi giận đấy!"
Diệp Phiên Nhiên cúi đầu:
"Xem ra, cậu hiểu Dương Tịch còn hơn cả mình nữa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!