Nhà Dương Tịch tọa lạc
ven sông Thành Bắc, một căn hộ hai tầng mái ngói đỏ được xây dựng theo phong
cách châu Âu, bên ngoài là mảnh đất rất rộng rãi, hoa cỏ cây cối mọc um tùm
quanh sân nhà. Giữa sân là bốn cây trụ đá chống lấy giàn nho leo, từng nhành
dây leo chắc khỏe vươn rộng mãi ra tận trước lầu. Trên nhành cây khô cằn rụng
trụi lá lác đác rơi rớt lại một vài phiến lá nho. Dưới ánh nắng mặt trời mùa
đông ảm đạm, vạn vật đều trở nên vắng lặng đìu hiu.
Dương Tịch nói với Diệp
Phiên Nhiên rằng, căn nhà mái ngó theo phong cách châu Âu nhìn ra sông này là
căn hộ của cựu chiến binh cấp thành phố, trước kia là nơi ở của ông nội cậu. Từ
sau khi ông nội quay về Sơn Đông thì bố cậu mua lại căn này và dọn về
đây ở. Ông nội cậu có một người con trai và hai cô con gái. Hai người cô, một
người sinh sống tại Bắc Kinh, người còn lại thì ở Mỹ. Cô út và cậu út đều là
những nhà ngoại giao công tác tại lãnh sự quán Mỹ. Hiện giờ, sinh sống tại
thành phố D, chỉ có gia đình cậu.
"Trong số ba anh chị em,
bố anh chức vụ thấp nhất, kiếm được ít tiền nhất!" Bàn tay Dương Tịch kéo lấy
bờ vai Diệp Phiên Nhiên, ghé sát tai cô nói: "Mẹ anh còn nói chỉ trông mong anh
sau này có thể thay họ đổi đời!"
Đến tận lúc này Diệp
Phiên Nhiên mới biết, sự cao quý trong thân phận của Dương Tịch cùng tất thảy
sự ngạo nghễ, sự tự tin đến mức không coi ai ra gì của cậu ở đâu mà ra.
"Nói một thôi một hồi,
hóa ra anh là công tử cao quý, những người con gái bình thường như em, quả thực
là mộng trèo cao!" Cô khẽ gạt tay Dương Tịch ra, vờ tỏ vẻ muốn bỏ đi. Mặc dù
niềm vui chiếm đa số nhưng khoảnh khắc này cô thực sự cảm nhận được sự tầm
thường cùng sự tự ti nhỏ bé của mình. Lòng tự tin trước kia khó khăn lắm mới
tạo dựng được giờ lại bị lung lay suýt sụp đổ.
"Em không biết, con em
cán bộ thường thích mẫu con gái bình dân hay sao?" Dương Tịch mỉm cười kéo cô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!