Ánh nắng ban mai mờ nhạt
hắt vào phòng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng hót líu lo của đàn chim sẻ đã đánh thức
Diệp Phiên Nhiên. Cô trở người nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Dương Tịch.
Cậu vẫn chìm trong giấc
ngủ say, chiếc chăn bông quấn ngang eo, để lộ khoảng ngực trần, khuôn mặt lúc
ngủ ngây thơ trong sáng hệt như đứa trẻ chưa hiểu sự đời, nhưng với cô mà nói,
cậu là người đàn ông, người đàn ông vĩ đại đem lòng yêu cô.
Diệp Phiên Nhiên lặng lẽ
bước xuống giường, đứng trước tấm gương trong nhà tắm, ngắm nhìn
dung nhan mình. Bắt đầu từ tối qua, cô đã không còn là con gái mà là một người
đàn bà thực sự nhưng dáng vẻ bề ngoài chẳng mảy may thay đổi. Khổng Thiên Thiên
từng nhỏ to tỉ tê với cô rằng sự khác biệt giữa trinh nữ và gái không còn trinh
trắng biểu hiện ở đuôi lông mày. Hàng lông mày của trinh nữ thường gọn gàng,
thẳng đứng, còn của gái đã mất trinh thì lộn xộn toán loạn.
Cô kiễng gót chân đứng
trước gương, chăm chú nhìn hàng lông mày của mình, hình như thực sự không còn
rậm rạp thẳng hàng như tối qua nữa.
"Này, em đang nhìn gì
vậy?" Sau lưng chợt vọng lại tiếng nói của Dương Tịch
Diệp Phiên Nhiên giật
mình, quay lại thì cậu đã ôm lấy cô từ phía sau, cằm cậu gác trên vai cô, giọng
dịu dàng trìu mến: "Sao không ngủ thêm một lát, dậy sớm thế?"
"Thấy ghét quá, làm người
ta giật cả mình." Diệp Phiên Nhiên xẳng giọng nói.
Từ sau chuyện tối qua,
mối quan hệ giữa hai người càng tiến thêm một bậc. Dương Tịch ôm chặt lấy cô,
nói giọng trầm ngâm vỗ về: "Phiên Phiên à, cảm ơn em… Cảm ơn em đã trao cho anh
đêm đầu tiên của mình!"
Mặt Diệp Phiên Nhiên bất
giác ửng đỏ. Cô xấu hổ quay người lại sà vào lòng cậu, hai tay co lại thành nắm
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!