Dương Tịch từ Sơn Đông
trở về liền vội vàng quấn quýt bên Diệp Phiên Nhiên, chẳng còn bao ngày sau Tết
Nguyên tiêu nữa là hai người lại phải chia xa rồi.
Tại ga tàu biển người
mênh mông, Diệp Phiên Nhiên rút chiếc khăn trong túi ra, nói:
"Dương Tịch, đây là chiếc khăn em đan cho anh làm quà mừng Lễ Tình nhân đầu
tiên, em cũng không biết có đẹp không nữa!"
"Lễ Tình nhân cũng có quà ư? Anh không ngờ đấy!" Dương Tịch thực sự vui mừng khôn xiết, cậu vội
vàng quàng chiếc khăn lên cổ, luôn miệng nói: "Đẹp lắm, đẹp lắm, anh chưa từng
trông thấy chiếc khăn nào đẹp hơn thế này!"
Vì thời gian gấp
rút, vội vàng đan móc, giờ đây nhìn chiếc khăn trước ngực Dương Tịch cô mới
phát hiện hơi ngắn một đoạn, ai bảo cậu cao quá làm gì! Cô chau mày ngắm nghía,
tỏ vẻ không hài lòng, nói: "Hình như hơi ngắn thì phải, anh mau tháo ra đi, để
em về móc thêm vài mũi đan nữa!"
Dương Tịch vội vàng ghì
tay cô lại, nói: "Anh thấy vừa lắm, khăn quàng cổ nam không cần dài quá đâu.
Anh thích là được mà!"
Diệp Phiên Nhiên không
nhịn được cười: "Ngốc ạ, giờ đang tháng Ba, thời tiết nóng thế này, anh quàng
khăn vào cổ không sợ nổi rôm sẩy à?"
Dương Tịch cũng cảm thấy
hơi nóng nhưng vẫn không chịu tháo ra. Đây là món quà đầu tiên Diệp Phiên Nhiên
tặng cho cậu, dù bị nổi rôm sẩy thì cậu cũng cam tâm tình ng
Nghĩ đến chuyện Diệp
Phiên Nhiên móc từng mũi đan khăn dưới ánh đèn mờ ảo, không kìm nén được tâm
trạng đầy phấn khích, cậu nói: "Cảm ơn em, Phiên Phiên, anh thực sự rất vui!"
Nhìn cậu vui như đứa trẻ,
tận đáy lòng Diệp Phiên Nhiên trào dâng một cảm giác ấm áp. Không cầm lòng
được, cô kiễng gót chân, đặt lên gò má cậu một nụ hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!