"Không thể nào, mình
không tin!" Diệp Phiên Nhiên chậm rãi lắc đầu, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.
Một buổi tối tháng Bảy năm ngoái, Thẩm Vỹ đến thăm chào tạm biệt cô nhưng lại
chẳng hề nói lời nào.
"Hoàn toàn chính xác!" Cố
Nhân nói: "Họp lớp lần này, bọn mình đã tìm mọi cách liên lạc với tất cả bạn
học, chật vật lắm mới tìm được bà ngoại của Thẩm Vỹ, hỏi thăm mới biết Thẩm Vỹ
đã xuất ngoại rồi!"
Diệp Phiên Nhiên nhớ lại
tối hôm đó, vẻ mặt Thẩm Vỹ như có lời muốn nói, ánh mắt cậu tràn đầy vẻ ưu buồn
biệt ly nhưng gương mặt trước sau vẫn ánh lên nụ cười dịu dàng. Cô chẳng hề có
ý níu giữ cậu lại, nhìn theo bóng dáng cậu dần xa khuất. Thẩm Vỹ, rốt cuộc cậu
mang tâm trạng phức tạp thế nào khi nói lời từ biệt với cô?
Diệp Phiên Nhiên hối hận
về sự chậm chạp kém nhạy bén của mình. Vì sao cô không hỏi han cậu lời nào? Cô
ngỡ rằng cậu thi đỗ vào Đại học Nam Kinh, nào ngờ cậu lại bỏ sang bên kia trái
đất. Từ nay về sau, giữa biển người mênh mông, đời này kiếp này có lẽ họ chẳng
còn duyên gặp lại nhau nữa.
Nếu như sớm biết chuyện
này, cô chắn chắn sẽ không tiếc rẻ vòng tay ôm ấp, sẽ gửi đến cậu lời chúc phúc
chân thành nhất. Cô vẫn mong cậu sẽ bình an suốt đời, cuộc đời như trải thảm
thêu hoa, mặc dù cuộc sống vinh hoa lụa là gấm vóc của cậu sau này sẽ chẳng còn
sự can dự của cô nữa.
Mối tình với Thẩm Vỹ, là
do cô bắt đầu trước thì cũng sẽ do cô nói lời kết thúc, quyền chủ động luôn
luôn nằm trong tay cô, Thẩm Vỹ chỉ dành cho cô sự che chở bao bọc, hoàn toàn
thuận theo ý cô. Thậm chí, hai người yêu nhau cả năm trời nhưng cậu chỉ mới dừng
lại ở nắm tay mà chưa bao giờ trao cho cô nụ hôn.
Còn tình cảm Dương Tịch
dành cho cô, có phần ngang ngược, mạnh mẽ, rạo rực bùng cháy hệt như một ngọn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!