Mẹ Diệp Phiên Nhiên nói,
ở trường đại học yêu đương rầm rộ, điều này là sự thật. Trên những con đường
rợp bóng râm, bên bờ hồ, tại thư viện, đâu đâu cũng thấy từng cặp đôi dính như
sam, thể hiện niềm ân ái như giữa chốn không người. Căng tin nhà ăn là nơi các
đôi tình nhân thể hiện sự thân mật nhất, những lúc ăn cơm, c vẫn thường trông
thấy nam nữ sinh viên ngồi cạnh nhau, bón cơm cho nhau, cảnh tượng đáng ghét
này khiến Diệp Phiên Nhiên ngồi cạnh phát buồn nôn.
Thức ăn căng tin trường
không có dầu mỡ, lại đang đúng lúc cơ thể phát triển, cô thường xuyên có cảm
giác ăn không no. Nhất là vào ngày mùa đông, vừa tan học thì bụng cô đã cồn
cào, vừa lạnh vừa đói meo, bưng bát chạy ngay xuống căng tin, hệt như xông pha
ra chiến trường đánh trận. Một buổi trưa nọ, Diệp Phiên Nhiên cùng Khổng Thiên
Thiên đến căng tin trễ phải xếp hàng hồi lâu mới mua được suất khoai tây cùng
sườn cốc lết nhưng không có canh.
Diệp Phiên Nhiên bước đến
chỗ ngồi, miệng không ngừng trách móc: "Không có canh, cơm khó nuốt lắm… Nhớ
món canh nóng ở nhà mẹ mình hay nấu quá!"
Khổng Thiên Thiên nói
giọng xa xăm: "Giờ thì mình đã quen với chuyện ăn cơm không có canh rồi!"
"Lần sau đến giờ ăn, phải
xuống sớm để xếp hàng!" Đi lướt qua nồi canh trống trơn, Diệp Phiên Nhiên cố ý
liếc mắt nhìn: "Á, canh rong biển hầm xương, là món mình thích nhất!"
Cô còn chưa kịp
ngồi vào bàn thì một nam sinh vẫy tay: "Diệp Phiên Nhiên, bên này, bên này!" Là
Bạch Dương! Cô và Khổng Thiên Thiên tiến lại gần, Bạch Dương đẩy bát canh rong
biển hầm xương đến trước mặt cô: "Sao đến trễ thế? Nè, đây là bát canh mình lấy
giúp cậu, mau ăn đi, không thì nguội mất!"
Khổng Thiên Thiên thét
lên: "Soái ca, làm người sao lại thiên vị thế nhỉ? Rõ ràng là có hai người đẹp
vậy mà nỡ lòng nào chỉ có một bát canh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!