Chương 21: (Vô Đề)

Ngày 13 tháng 9 năm 2001,

tuy tiết trời đã sang thu nhưng thành phố S vẫn có nắng nhẹ, nhiệt độ oi bức

đến lạ thường, chẳng hổ danh là một trong bốn đại hỏa lò tại vùng lục địa này.

Dưới sự tháp tùng của bố

mẹ, Diệp Phiên Nhiên ngồi xe lửa hơn hai tiếng đồng hồ đến thành phố S, rồi lại

đi taxi đn Đại học N. Bố cô lôi hai chiếc túi da to từ khoang chứa đồ sau xe

xuống, lại mở cửa xe rút ra chiếc túi du lịch khác được nhồi nhét đồ đạc đến

căng phồng.

Trông thấy Diệp Phiên

Nhiên bước xuống xe, mẹ cô hỏi giọng quan tâm: "Phiên Phiên nóng không con?"

Diệp Phiên Nhiên lắc đầu,

trên trán cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt xanh xao trắng tái. Mẹ cô lúc này mới

nhận ra con gái bà bị say xe. Bà chuyển cho cô chai nước khoáng, nói: "Mau uống

ngụm nước đi con, sẽ không khó chịu nữa!"

Diệp Phiên Nhiên uống

ngụm nước, hít sâu luồng không khí trong lành mới dần cảm thấy dễ chịu trở lại.

"Xem kìa, đây chính là

kết quả của việc ngày thường ít tập thể dục đấy." Bố cô đau lòng nói giọng

trách cứ: "Thể lực học sinh ngày nay yếu quá!"

"May mà nó ở lại học

trường tỉnh, gần nhà, nhớ nhà lúc nào cũng có thể về. Chứ nếu không, với cơ thể

này, em thực không yên tâm chút nào!"

"Con gái bị em chiều quá

sinh hư rồi, tay chân vụng về, yếu đuối ẻo lả, giống hệt Lâm Đại Ngọc!"

Thừa cơ bố mẹ đôi co dăm

ba câu, Diệp Phiên Nhiên ngắm nhìn khuôn viên trường đại học mới. Trường đẹp

hơn với tưởng tượng của cô, con đường rợp bóng thẳng tắp, hai bên trồng đầy

những cây ngô đồng cao lớn. Xa xa là bồn hoa, từng khóm hoa hồng nở rộ với sắc

hồng nhạt, nhành cây xanh lục, rạng rỡ vô cùng.

Nơi đăng ký báo danh tân

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!