Kỳ thi giữa kỳ năm thứ
nhất bậc trung học, với Diệp Phiên Nhiên mà nói, chính là một nhánh của lưu vực
sông.
Từ hạng tám cô tụt xuống
hạng thứ năm mươi hai, từ học sinh xuất sắc trong lòng thầy cô và bạn bè nay
trở thành học sinh yếu kém. Khoảng cách sa sút cùng cảm giác thất bại quá lớn
gần như khiến cô hoàn toàn suy sụp.
Diệp Phiên Nhiên biết vấn
đề nằm ở đâu, đó là học lệch! Cô học lệch trầm trọng, điểm bài kiểm tra ngữ văn
lần nào cũng xếp thứ ba trong lớp, còn môn lý và hóa đều luẩn quẩn quanh mức
dưới trung bình. Môn toán, miễn cưỡng đạt điểm trung bình, anh văn thành tích
làng nhàng. Kết quả tổng hợp của cô vẫn tụt lùi phía sau.
Đời học trò, dường như
chẳng có điều gì khiến người ta sầu não và tuyệt vọng hơn thành tích học tập.
Sự tự ti mặc cảm chôn sâu tận đáy lòng đã trói buộc đôi tay bàn chân cùng chiếc
miệng của cô lại, khiến cô hoàn toàn không còn tinh thần cùng sự nhanh nhẹn như
trước kia nữa.
Dương Tịch ngồi đằng sau
Diệp Phiên Nhiên, phát hiện cô thường xuyên cô độc một mình. Trong lớp, cô vẫn
thường im lặng trầm mặc, hệt như cái bóng tăm tối. Mỗi lần cậu ngẩng đầu lên
đều trông thấy dáng hình cô gầy guộc, mong manh, rõ ràng rất gần rất gần cậu,
đưa tay ra là có thể chạm vào. Thế nhưng, cậu lại cảm thấy cô đang ở rất xa rất
xa cậu, hệt như cách biệt nhau hàng vạn dặm.
Trần Thần là kẻ bộc trực,
tâm tư không sâu sắc, xưa nay chưa bao giờ hiểu được tâm tình của Dương Tịch,
bởi lẽ hắn còn việc quan trọng hơn để làm
- chính là giúp Đồng Hinh Nguyệt được
chọn làm uỷ viên ban văn thể mỹ.
Trông hắn phong lưu ăn
chơi, lúc nào cũng trêu hoa ghẹo nguyệt nhưngon gái hắn thực lòng yêu mến chỉ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!