Hôm sau, Diệp Phiên Nhiên
không đi học, cô không dám bước ra khỏi cửa bởi trên sống mũi dán một miếng
băng lớn, chóp mũi sưng tấy.
Mười bảy mười tám tuổi,
lứa tuổi có ý thức giác ngộ cá nhân cùng niềm kiêu hãnh căng tràn. Chẳng có
người con gái nào muốn mình xuất hiện trước mặt người khác, nhất là trước mặt
các bạn nam sinh với bộ dạng "xấu xí". Diệp Phiên Nhiên nhớ lại dáng
vẻ của mình ngày hôm qua tại phòng y tếm chẳng những nhếch nhác mà ngôn từ lời
nói còn thô lỗ, hoàn toàn hủy hoại hình tượng thục nữ dịu dàng điềm tĩnh
Nhưng mà như vậy cũng
tốt, trông thấy bộ dạng chân thực xấu xí nhất của cô, Dương Tịch sẽ không còn
mê muội cô nữa. Thông thường, người con gái trong lòng các chàng trai chẳng
phải đều nết na trong sáng, hoàn hảo sao?
Thật ra, Diệp Phiên Nhiên
nghĩ mãi mà vẫn không hiểu Dương Tịch cớ sao thích cô. Bên cạnh cậu có biết bao
nhiêu người con gái vừa xinh xắn lại đáng yêu, cớ sao giữa ban ngày ban mặt cậu
ta lại thả thiên nga chọn vịt bầu xấu xí chứ?
Nhân lúc bố mẹ đã đi làm,
cô không nhịn được lén mở hộc bàn, lật bức thư tình ra đọc lại một lần, tâm
trạng cô dường như có chút khác trước.
Dương Tịch ơi là Dương
Tịch, hóa ta tài viết văn của cậu cũng khá lắm. Nếu cậu đặt những tâm tư tình
cảm này vào bài tập làm văn, nói không chừng thành tích môn văn của cậu sẽ lọt
vào tốp năm người đứng đầu lớp.
Nhưng mà Dương Tịch à,
khoảng cách thì sinh ra cái đẹp, nhưng khi đã thực sự tiếp xúc với tôi rồi, cậu
sẽ phát hiện tôi cũng chỉ là người con gái bình thường. Nếu như đến một ngày
nào đó cậu tỉnh giấc mộng, tan vỡ hình tượng, chi bằng chúng ta đừng bắt đầu
thì hơn.
Cô có thể an lòng quen
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!