Dưới ánh nhìn chăm chú
của bao người, Dương Tịch bế ngửa Diệp Phiên Nhiên đang mê man bất tỉnh chạy
vội đến phòng y tế của trường.
Nhìn vẻ mặt ăn năn của
Dương Tịch, Hạ Phương Phi không oán trách gì nữa, chỉ chạy đuổi theo sau, nhưng bước chân của cậu quá nhanh, cả đoạn đường cô phải
chạy vội mới đuổi kịp.
Cuộc thi bóng rổ trên sân
đành tạm dừng lại, đám đông vây quanh không chịu giải tán, vẫn đứng nguyên tại
chỗ. Trước sự việc xảy ra đột ngột cùng cảnh tượng xô bát nháo, một nữ sinh năm
hai trung học hoài nghi hỏi: "Cô gái đó là ai vậy, xem dáng vẻ căng thẳng
của Dương Tịch kìa!"
"Ngốc thế! Ném bóng
làm người ta bất tỉnh, không căng thẳng sao?" Bạn cô ta đáp, giọng coi
thường.
"Tớ thấy không đơn
giản thế đâu!" Cô nữ sinh nheo nheo đôi mắt hồ ly ranh mãnh, chăm chú dõi
theo bóng dáng Dương Tịch dưới ánh nắng mặt trời: "Có lẽ Dương Tịch rất
thích cô ta!"
Chàng nam sinh vẻ ngoài
thường trông rất lạnh lùng, rất khó có thể mường tượng ra cậu thích mẫu người
con gái như thế nào.
"Cậu có trông thấy
rõ tướng mạo cô gái đó không, trông có xinh không?"
"Không để ý! Khi đó
tình thế nguy cấp, ai mà chú ý nhìn dáng vẻ của cô ta chứ!"
Giờ phút này, bọn họ đang
bàn luận về cô gái lặng lẽ cuộn tròn người trước ngực Dương Tịch, tâm trí chìm
trong cơn mơ màng. Cảm giác duy nhất cô cảm nhận được chính là hơi ấm cơ thể
trên người chàng trai cùng chút hơi thở nam tính và cả mùi mồ hôi nhàn nhạt.
Ngoài những điều này ra, tất cả chỉ là sự trống rỗng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!