Trong ấn tượng của Diệp
Phiên Nhiên, Tiêu Dương là chàng nam sinh tuấn tú với biệt tài nhà ngôn ngữ trẻ
tuổi, ánh mắt cậu luôn ẩn chứa nét u buồn.
Sau khi quen thân với
Tiêu Dương, ô mới biết nguồn gốc căn nguyên vẻ u buồn của cậu. Cậu là đứa trẻ
lớn lên ở nông thôn, học trung học cơ sở năm ba ở trường làng, do cần cù, chịu
khó, thành tích thi đầu vào trung học đạt loại xuất sắc được trúng tuyển vào
trường trọng điểm Tam Trung. Nhưng cậu không quen lối sống nơi thành thị, nhất
là sự xuất sắc giỏi giang của những bạn học thành phố, khiến cậu cảm thấy rất
tự ti, cá tính cũng dần trở nên lập dị.
Với vốn hiểu biết cuộc
sống hạn hẹp của Diệp Phiên Nhiên, cô vốn dĩ chẳng tài nào tưởng tượng được
cuộc sống của những đứa trẻ dưới quê, không thể nào mường tượng được hàng ngày
sau giờ học cậu còn phải chăn trâu, gánh nước, gánh củi; đến vụ mùa, cậu còn
phải xuống ruộng cấy mạ, cắt lúa, trải qua những năm tháng tuổi thơ đầy gian
nan vất vả.
"Khi đó chắc là vất
vả lắm nhỉ?" Cô hỏi đầy thận trọng, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của
cậu.
Tiêu Dương ôn hòa đáp:
"Cũng chẳng có gì vất vả lắm. Cậu chắc là chưa từng về quê nên mới hỏi như
vậy. Có nhiều điều thú vị mà những đứa trẻ ở thành phố không thể nào ngờ được.
Mùa hè bọn mình ta sông bắt cá, mùa đông thì nướng khoai lang. Mình không nói
khoác đâu, tay nghề nướng cá và khoai lang của mình tuyệt số một đấy!"
Diệp Phiên Nhiên gật đầu
lia lịa. Hồi năm hai trung học, lớp cô tổ chức đi dã ngoại, Tiêu Dương đã ra
tay trổ tài.
"Ai bảo cậu là mình
chưa từng về quê? Nhà máy bố mẹ mình nằm tại ngoại ô, trong trường học dành cho
con em cán bộ công nhân viên cũng tiếp nhận rất nhiều học sinh nông thôn gần đó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!