Trong thư Diệp Phiên
Nhiên căm phẫn nói rằng muốn Dương Tịch sau này đừng xuất hiện trước mặt cô
nữa. Cô cũng hiểu rằng thực tế việc này căn bản không thể nào làm được.
Khuôn viên trường học rộng
lớn như vậy, lớp hai và lớp tám bậc trung học năm thứ hai cách nhau không xa,
chỉ cách một tòa nhà lớp học. Tuy Dương Tịch không đến lớp ban xã hội nữa nhưng
thi thoảng cô vẫn gặp bóng dáng cậu.
Tâm tình Diệp Phiên Nhiên
xuất hiện sự biến đổi kỳ lạ. Bức thư tình dào dạt ướt át mấy ngàn câu cùng
những lời văn câu chữ mãnh liệt cháy bỏng đã làm xáo trộn nghiêm trọng cảm xúc
trong cô. Mỗi ngày, vừa bước vào cổng trường cô liền cảm nhận được cặp mắt
trong đám đông lặng lẽ theo dõi cô.
Giờ tập thể dục giữa giờ,
tuy cả trường với hàng ngàn học sinh, giữa một vùng trời đồng phục áo trắng
quần xanh nhưng vừa liếc nhìn cô nhận ran gay Dương Tịch. Dáng người cao ráo,
đứng ở hàng dưới cùng hàng ngũ lớp tám. Đứng trong hàng ngũ dài đó, cô không
khỏi suy ngẫm, liệu cậu có trông thấy mình không
Lẽ dĩ nhiên, cô có nhiều
cô hội trông thấy cậu hơn, sáng sớm thứ Hai hàng tuần, nhà trường tổ chức nghi
thức kéo cờ. Trung học cơ sở, trung học phổ thông, mỗi tuần cấp cứ ra hai người
kéo cờ, hai người nâng lá, bốn người luân phiên nhau. Dương Tích phụ trách kéo
cờ bậc trung học năm hai. Mỗi làn như vậy, Diệp Phiên Nhiên liền trông thấy
dáng vẻ hiên ngang hùng dũng của Dương Tịch trong nghi thức kéo cờ.
Những lúc đó, đám nữ sinh
phía dưới chụm đầu ghé tai thì thầm: "Xem kìa, người đó là Dương Tịch đấy, đẹp
trai quá cơ!" Quả là bảnh trai, trong ánh nắng mặt trời gắt gao, Dương Tịch
chạy ra từ đội hình lớp tám, cất bước tiến đến bên bục cờ, với dáng vẻ tràn đầy
sức sống, khôi ngô tuấn tú, thu hút ánh nhìn của tất thảy mọi người.
Lá quốc kỳ được kéo lên,
bài hát quốc ca vang lên. Ánh mắt đám nữ sinh, nếu nói rằng đang hướng về lá cờ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!