Diệp Phiên Nhiên kể cho
Hạ Phương Phi nghe việc Dương Tịch viết thư tình gửi cho cô, đơn thuần xuất
phát từ sự tin tưởng bạn bè, hoàn toàn không có chút ý khoe khoang nào. Từ đầu
đến cuối cô không thể ngờ Hạ Phương Phi ru rao chuyện này đến nỗi các bạn học
lốp hai năm thứ hai bậc trung học, thậm chí cả bậc trung học năm hai cũng biết
việc này.
"Phi Phi, tại sao cậu lại
kể chuyện này cho người khác biết?" Mặt Diệp Phiên Nhiên đầy vẻ phiền muộn.
"Trên thế gian này giấy
không gói được lửa, chuyện này sớm muộn gì họ cũng biết cả thôi. Huống hồ, còn
có miệng lưỡi của tên Trần Thần kia nữa!" Hạ Phương Phi không dừng ở đó: "Lại
nói, được một nam sinh ưu tú như Dương Tịch theo đuổi có gì mất mặt đâu!"
"Nhưng làm vậy sẽ khiến
mình khổ sở, cũng chẳng hay với Dương Tịch. Mình vốn dĩ không muốn đón nhận
tình cảm này!" Cô thở dài nói.
" sao?" Hạ Phương Phi hỏi
dò: "Nguyên nhân chính là vì Thẩm Vỹ phải không?" Tận đáy lòng, cô không thích
tình cảm giữa Diệp Phiên Nhiên và Thẩm Vỹ. Cô không ngây thơ như Diệp Phiên
Nhiên, thời gian và khoảng cách đôi lúc rất đáng sợ, có thể xóa nhòa tất cả.
"Nguyên nhân là Thẩm Vỹ
nhưng không phải là lý do căn bản." Diệp Phiên Nhiên bình tĩnh nói: "Dù không
có Thẩm Vỹ, mình cũng sẽ không thích Dương Tịch!"
Hạ Phương Phi càng thấy
mơ hồ khó hiểu: "Dương Tịch có chỗ nào không tốt? Có điểm nào không xứng với
cậu chứ?"
"Không, hoàn toàn ngược
lại, là mình không xứng với cậu ta!" Diệp Phiên Nhiên thật thà nói: "Lúc Thẩm
Vỹ bày tỏ tình cảm với mình, con tim mình tràn ngập niềm vui cùng nỗi phấn
khích. Nhưng khi Dương Tịch tỏ tình lại mang cho mình cảm giác hoang mang bất
an. Cậu ta quá xuất sắc, quá sáng chói, quá giỏi giang. Mình không thích cảm
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!