Diệp Phiên Nhiên dừng
lại, đưa mắt nhìn cậu với vẻ
Dương Tịch, sao có thể là
Dương Tịch!
Ánh đèn vàng nhạt bên
đường nhuộm mái tóc đen tuyền dày rậm cảu cậu thành màu xanh đậm. Gương mặt
sáng sủa, đường nét tuấn tú hiện ngay trước mặt cô.
Ngần ngừ giây lát, cô khẽ
hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
"Tôi đợi cậu nãy giờ."
Dương Tịch thấp giọng nói, đôi mắt đen láy tựa hạt pha lê, đang long lanh nhìn
cô chăm chăm.
"Đợi tôi?" Diệp Phiên
Nhiên hỏi trong vô thức, lòng dấy lên một nỗi sợ hãi kỳ lạ đến khó hiểu. Cô
dường như lờ mờ biết được cậu đang muốn nói gì. Tim cô đập thình thịch, một
luồng hơi nóng từ lồng ngực xộc thẳng lên gò má.
Do ngược sáng, Dương Tịch
không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ trông thấy đôi mắt sáng long lanh đó không
che giấu được nỗi bối rối cùng sự căng thẳn.
Nỗi niềm căng thẳng này
giống như loại bệnh truyền nhiễm, anh chàng xưa nay vốn dạn dĩ, vậy mà giờ đây
miệng cũng lắp ba lắp bắp: "Diệp Phiên Nhiên…tôi…rất…mến…cậu…"
Không khí đêm đông trong
suốt lạnh lẽo, giọng nói cậu dường như có thể tan biến đi bất cứ lúc nào. Cô
trố mắt nhìn cậu, con tim xao động rộn ràng.
Bất ngờ ư? Gần đây, Dương
Tịch thường xuyên xuất hiện bên cạnh cô, không biết bao lần gặp mặt nhau đầy
khó hiểu. Diệp Phiên Nhiên thuộc mẫu người con gái nhạy cảm, sao lại không nhận
ra tâm ý nhỏ bé của cậu chứ? Huống hồ, Hạ Phương Phi đã nhắc nhở cô trước rồi
cơ mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!