Những ngày tháng sau đó,
Diệp Phiên Nhiên rất hiếm khi tập luyện cùng Hạ Phương Phi.
Cô cảm thấy ông trời rất
đỗi quan tâm đến cô. Trong lớp phân ban xã hội, cô vẫn chẳng hề sáng chói rực
rỡ nhưng cũng không còn là Diệp Phiên Nhiên đáng thương tội nghiệp bị bạn bè
tẩy chay nữa.
Cô có bạn bè, cảm nhận
được sự ấm áp của tình bạn, không còn cô đơn hiu quạnh nữa. Điều này đã để lại
đoạn hồi ức đáng nhớ trong cuộc đời trung học của cô, khiến cô có thể bình thản
trải qua hai năm học này, sau đó thi vào Đại học Nam Kinh và ở bên Thẩm Vỹ.
Vào trung tuần tháng
Mười, như thường lệ trường trung học Tam Trung tổ chức đại hội thể thao toàn
trường. Là vận động viên kiêm lớp trưởng, Hạ Phương Phi ngoài
giải đấu chạy 1.500 mét nữ còn đăng kí giải nữ 400 mét. Triệu Hiểu Tình, Tô
Tiệp và Tạ Dật cũng đăng ký môn nhảy cao và nhảy xa. Duy chỉ có Diệp Phiên
Nhiên, do thành tích thể dục quá kém cỏi nên chỉ đứng ngoài quan sát. Thế
nhưng, Hạ Phương Phi không chịu buông tha cho cô, sắp xếp cho cô đảm nhiệm vai
trò nhân viên hậu cần, ngoài việc phụ trách đội cổ động viên còn phải đảm nhiệm
viết bản tin.
"Lớp chúng ta có nhiệm
vụ, mỗi ngày ít nhất cậu phải viết ba bản tin!". Trước khi chạy, Hạ Phương Phi
dúi bút và giấy vào tay cô.
"Có nhầm lẫn không đó,
Tiêu Dương mới là ủy viên ban tuyên truyền!" Diệp Phiên Nhiên bất mãn phản
kháng.
"Tập làm văn cậu ta có
bao giờ viết hay đâu?" Hạ Phương Phi nói: "Người giỏi thì làm nhiều, không thì
cậu chạy thử một vòng xem sao? Thầy Quách hôm đó còn phê bình cậu không có tinh
thần đồng đội gì cả!"
"Chỉ vì tớ không đăng kí
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!