Có tình cảm của chị em
bạn gái, vui vẻ náo nhiệt nhưng tận sâu trong lòng cô vẫn có chỗ trống trải,
cảm giác lạnh lẽo đến khó hiểu.
Diệp Phiên Nhiên vẫn
không sửa được thói quen viết chữ trên trang sách, nhất là giờ học chính trị,
cô không muốn nghe giảng nên viết bừa vẽ bậy vào sách. Nếu không thì lấy sách
che lại, còn mình thì lén nấp phía dưới viết thư cho Thẩm Vỹ.
Những bức thu thường rất
ngắn gọn, kể sơ lượt tình hình học tập sinh hoạt gần đây, chẳng hề có ngôn từ
hoa mỹ, rất mực bình dị, nhưng cuối mỗi bức thư cô đều gửi kèm bài thơ do mình
sáng tác, lung linh huyền ảo, mô phỏng phong cách thơ văn Tịch Mộ Dung[3].
Diệp Phiên Nhiên mua một
cuốn sổ bìa da giấy màu xanh, nửa phía trướcài vở môn tiếng Anh, phía sau ghi
chép tỉ mỉ cẩn thận những áng thơ ngắn do cô sáng tác. Xưa nay cô chưa từng
nghĩ đến chuyện sáng tác văn học, nét chữ non nớt, nhưng cô xem đó như báu vật,
thậm chí còn kèm cả tranh ảnh minh hoạ.
Giáo viên chủ nhiệm lớp
phân ban xã hội họ Quách, là giáo viên dạy môn văn. Thầy không thích cá tính
hướng nội quá mức của Diệp Phiên Nhiên nhưng vẫn thường xuyên ca ngợi những
sáng tác của cô. Lại thêm việc Diệp Phiên Nhiên lần nào bài kiểm tra môn văn
cũng đạt điểm cao nhất trong khối học, tổng điểm phẩy xếp hạng tốp mười nên
thầy chọn cô đảm nhiệm vai trò ủy viên môn văn.
Hôm đó tập xong thể dục
giữa giờ, Diệp Phiên Nhiên kéo Hạ Phương Phi đến hòm thư ở cổng trường để lấy
thư. Cô tìm rất nhanh trong tập thư dày cộm, chọn ra cái cảu mình. Ha Phương
Phi cướp ngay lấy bức thư, nhìn thẳng lên ánh mặt trời, lờ mờ trông thấy bức
thư hình dạng trái tim.
"Thành thật khai báo đi,
là thư tình phải không?". Hạ Phương Phi cười tủm tỉm nói.
"Cái gì chứ, cậu nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!