Hôm sau là ngày bắt
đầu kỳ nghỉ hè thì Thẩm Vỹ đã ra đi.
Diệp Phiên Nhiên không
đi tiễn cậu. Cô ngồi bên ban công tầng bốn ôm lấy chú gấu, nghe đi nghe
lại bài hát Nhất
mực yêu em. Giọng ca cô đơn quạnh
vắng của Trần Bách Cường bao trùm ánh nắng mặt trời xung quanh ban
công.
Từ giờ trở đi, giữa
dòng người xô đẩy bên cạnh cô chẳng còn con người với tên Thẩm Vỹ
nữa.
Diệp Phiên Nhiên rút
mảnh giấy ghi địa chỉ Nam Kinh mà cậu dúi vào tay cô chạng vạng tối
đó, nói nhỏ: "Diệp Phiên Nhiên, cố lên! Mày nhất định phải đỗ vào
Đại Học Nam Kinh!"
Mùa hè năm đó, Diệp
Phiên Nhiên trải qua sinh nhật mười sáu tuổi. Bố mua cho cô một chiếc
bánh ga tô thật to, cắm lên đó mười sáu cây nến, xoa mái tóc ngắn
ngủn của cô, cười tủm tỉm nói: "Phiên Phiên của chúng ta mười sáu
tuổi rồi, trở thành thiếu nữ rồi!"
Mẹ cô thắp từng ngọn
nến, nói: "Nào, con mau đến cầu nguyện đi!"
Diệp Phiên Nhiên bình
thản đưa mắt nhìn bố mẹ: "Con còn có nguyện vọng gì nữa đâu? Ngoài
việc ra sức học tập thi đỗ điểm cao, sau này đỗ vào trường đại học
trọng điểm!"
Bố cô biết con gái sau
khi vào trung học thì trở nên tự ti, đánh mất vẻ ngây thơ hoạt bát.
Ông là người tính tình ôn hòa, xưa nay chưa bao giờ vì thành tích học
tập kém mà trách móc con gái. Đưa mắt nhìn sang vợ, ông mỉm cười
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!