Khói lửa chiến tranh len lỏi vào cả những thôn làng xa xôi hẻo lánh của Bắc Mạc.
Nỗi đau mất nước còn chưa vơi, đám mây đen thống trị của Hà Hiệp đã lại bao trùm lên đầu bách tính vô tội.
"Tuyên đọc,
Vân Thường Phò mã hạ lệnh, con dân trong thôn tính theo đầu người, mỗi
khẩu giao nộp ba đảm[1] lương thực, ngày kia phải nộp đủ, không được
chậm trễ."
[1] Đảm là đơn vị đo lường Trung Quốc, 1 đảm tương đương với 50 ký.
Đám dân trong thôn bị tập trung lại bỗng lao xao.
"Mỗi khẩu ba đảm lương thực, chúng ta sao có thể qua được mùa đông?"
"Thật không cho người ta sống nữa!"
"Lão lý
trưởng…" Có người túm lấy lý trưởng vừa đọc xong mệnh lệnh, giọng khẩn
cầu, "Ông cũng biết cảnh nhà tôi, thê tử ốm đau, lương thực đã bán lấy
tiền thuốc rồi. Đừng nói là ba đảm, đến một đảm nhà tôi cũng chẳng còn".
Lý trưởng
mặt mũi khổ sở, nói khẽ: "Ta có cách nào đâu, mấy đứa trẻ trong nhà cũng bị tính theo đầu người, ta đang rầu lòng vì chuyện lương thực đây. Lão
La, không nộp là không được đâu, trưng thu lương thực để làm lương bổng
và phụ cấp trong quân, chậm một chút là mất mạng ngay. Đám lính Vân
Thường đó giết người không chớp mắt".
Lão La mở
mắt trân trân, khẽ gạt hàng lệ, giọng buồn bã: "Lúc Đại vương chúng ta
còn, chưa một lần người bắt chúng ta giao nộp đến ba đảm lương thực. Hừ, Hà Hiệp, dựa vào cái gì mà hắn chiếm Bắc Mạc của chúng ta?".
"Lão còn dám nhắc đến Đại vương sao, không muốn sống nữa ư?" Lý trưởng lo lắng nhìn
quanh, rồi giật mạnh vạt áo rách của lão La, giọng cảnh cáo, "Lão cẩn
thận đấy, ngay cả Nhược Hàn đại tướng quân còn không biết đã trốn tận
nơi nào, lão hung hăng gì chứ?"
Đang nói,
bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa, khiến ai nấy mặt tái xanh. Họ
ngẩng lên nhìn ra ngoài thôn thì thấy một đội binh mã Vân Thường xông
tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!