Sơn mạch Tùng Sâm là lá chắn thiên nhiên ngăn cách hai nước Bắc Mạc và Vân Thường.
Thôn trang
nhỏ xíu ấy nằm dưới chân sơn mạch Tùng Sâm, luận về địa giới vẫn thuộc
lãnh thổ Bắc Mạc, nhưng nơi hoang vắng này không có lợi ích quân sự,
cách cửa khẩu cũng xa, người trong thôn chỉ lên núi hái thuốc, săn bắn,
núi non hoang vắng, đâu quan tâm gì đến Vân Thường hay Bắc Mạc.
"Sơn mạch Tùng Sâm là của chúng ta", A Hán vẫn thường cười ha ha mà rêu rao như vậy.
Xa xa, những dãy núi quanh năm tuyết phủ sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, tựa như
một tấm gương chói chang. Đã trồng xong vụ xuân, trên thảo nguyên bao la phía đông, cỏ non vươn mầm mạnh mẽ.
Mùa xuân đã đến, nơi nơi vang lên khúc hát mùa xuân.
"Đàn dê kêu
vui quá." Mới sáng sớm, A Hán đã vui vẻ xách sang con gà, lớn tiếng từ
ngoài cổng, "Cô nương, gà nhà chúng ta béo rồi, ta mang một con sang cho hài nhi ăn".
Dương Phượng từ trong phòng chạy ra, giơ ngón tay lên miệng, lắc đầu, nói: "A Hán,
lần nào cũng quên. Hài nhi đang ngủ ngon, cẩn thận không lại bị đánh
thức bây giờ".
A Hán bỗng nhớ ra, ngượng ngùng gãi đầu: "Ha ha, sao ta hay quên thế chứ? Tiểu A Hán cũng thường bị ta làm cho giật mình".
Dương Phượng nhận lấy con gà từ tay A Hán, cười nói: "Cô nương ra ngoài rồi, vào trong ngồi đã".
"A ca đâu?"
"A ca và Ngụy Đình lên núi rồi, nói là đi săn thú rừng về đổi gạo và dầu."
Tắc Doãn và
mọi người sống ở đây, chỉ lo việc chăn thả săn bắn, rất ít qua lại với
người khác. Có A Hán vì quen biết với Sính Đình nên thường xuyên qua
lại.
Vốn tính
tình phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết, cũng may A Hán không nhiều
chuyện hỏi han lai lịch của họ bao giờ. Thấy Tắc Doãn lớn tuổi hơn, A
Hán liền gọi là a ca, và Dương Phượng tất nhiên trở thành a tẩu.
"Ta không ngồi đâu, ta còn phải đi xem đàn ngựa."
"Từ từ hãy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!