Nhận được tin Bạch Sính Đình đã chết, Quý
Thường Thanh cảm thấy như trút được tảng đá trong lòng, mừng rỡ ban
thưởng cho công thần Phiên Lộc chức vị thủ thành, dặn dò hắn phải giữ
kín bí mật này.
Không biết
có phải là qua cơn Bĩ cực đến hồi Thái lai? Cứ ngỡ bóng ma chiến tranh
đã đổ xuống, Vân Thường sẽ phải rơi vào cảnh sinh linh lầm than, nhưng
rất nhiều chuyện bất ngờ xảy ra. Không những trận chiến không xảy ra mà
Sở Bắc Tiệp còn không thể gượng dậy sau cái chết của Bạch Sính Đình,
hiện không rõ tung tích. Vương thất Đông Lâm rối ren, không thể dòm ngó
Vân Thường.
Vì không còn chiến sự nên hổ phù trong tay Phò mã đã quay về tay Công chúa điện hạ.
"Ha ha…", Quý Thường Thanh cười cảm khái, "Xem ra nước cờ Bạch Sính Đình thực là chuẩn xác".
Quý Thường
Thanh không hy vọng người khác biết rằng cái chết của Bạch Sính Đình có
liên quan đến Vân Thường nên đã giấu kín bao nhiêu ngày, đợi đến khi tin tức về cái chết của Bạch Sính Đình truyền khắp thiên hạ bởi các tướng
sĩ Bắc Mạc công khai bái tế Bạch cô nương, ông ta mới vào cung gặp Diệu
Thiên công chúa.
"Chết rồi?", Diệu Thiên thất kinh, hạ giọng hỏi, "chẳng phải ta đã dặn Thừa tướng,
đại chiến qua rồi, hãy để Bạch Sính Đình tự sinh tự diệt ư? Sao Thừa
tướng còn không chịu buông tha cho nàng ta?"
"Công chúa
hiểu lầm rồi. Công chúa đã dặn dò, thần sao dám không nghe? Bạch Sính
Đình muốn vòng qua cửa khẩu biên giới Vân Thường, từ sơn mạch tiến vào
Bắc Mạc, kết quả là tự cho mình thông minh nhưng lại sai lầm bởi chính
thông minh ấy. Lúc ở trên núi, nàng ta đã gặp phải bầy sói dữ."
Diệu Thiên bán tín bán nghi, im lặng hồi lâu, cau mày nói: "Phò mã có biết không?".
"Tin tức đã truyền khắp thiên hạ, chắc Phò mã đã biết rồi."
Diệu Thiên thở dài một tiếng.
Quý Thường
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!