Chương 42: (Vô Đề)

"Thượng tướng quân? Thượng tướng quân! Mau tỉnh lại"

Cảm thấy đầu đau dữ dội, Nhược Hàn mở mắt ra, trướng soái sáng trưng, xung quanh là gương mặt lo lắng của các tướng lĩnh.

Sở Bắc Tiệp đâu?

Nhược Hàn ôm đầu, cố gắng ngồi dậy khỏi giường: "Người đâu? Có bắt được người không?".

Quân tướng

nhìn nhau. Sâm Vinh bị mọi người đùn đẩy, tiến lên phía trước, giọng

buồn bã: "Bọn thuộc hạ nghe thấy tiếng kêu của Thượng tướng quân, bèn

xông vào trong trướng, nhưng chỉ thấy tối om. Lúc đó không biết Thượng

tướng quân sống chết thế nào, mọi thứ lộn xộn, tới khi châm được ngọn

đuốc, tìm kiếm khắp nơi đã chẳng thấy tung tích thích khách đâu".

Nhược Hàn

thở dài một tiếng, vỗ đùi: "Đáng tiếc, đáng tiếc!". Nhưng nghĩ lại, Sở

Bắc Tiệp đâu phải người dễ dàng để người ta bắt như vậy. Có lẽ khi đột

nhập vào doanh trại, Sở Bắc Tiệp đã sớm tính đến đường lui.

Long nghiêu

tướng quân Hoa Tham mới nhậm chức hạ giọng bẩm báo: "Có mười lăm binh sĩ ngoài trướng soái bị giết. Tất thảy đều bị một kiếm đâm thẳng vào họng

mà mất mạng, xem ra bị đột kích. Kiếm pháp của thích khách thật đáng

sợ".

Các tướng

lĩnh đã đích thân kiểm tra những thi thể kia, ai cũng thấy võ nghệ của

thích khách thật cao cường quá sức tưởng tượng, vẻ mặt mọi người đều vô

cùng sợ sệt.

Sâm Vinh lắc đầu: "Đúng là trong tứ quốc, chưa ai nghe nói đến một thích khách đáng

sợ đến thế. Chúng ta cũng nên sửa đổi quy định trong quân doanh, nhỡ

chăng Thượng tướng quân xảy ra chuyện, đại quân mất đi thống soái thì

làm thế nào?".

"Đúng thế, rốt cuộc thích khách là ai?"

Trầm mặc giây lát, Nhược Hàn đáp: "Là Sở Bắc Tiệp".

Trướng soái

rộng lớn bỗng chìm trong im lặng. Quần tướng nhìn nhau, không biết nên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!