Ngoài Quy Lạc, một đội quân nữa vẫn đang nhìn chằm chằm về phía đại quân Vân Thường và Đông Lâm.
Sau khi Tắc
Doãn từ quan ẩn cư, Nhược Hàn lên nắm giữ vị trí thượng tướng quân.
Nhược Hàn theo Tắc Doãn đã nhiều năm, nam chinh bắc chiến, công trạng
hiển hách, lại có tài ứng biến, lần này thăng quan nằm trong dự đoán của tất cả mọi người.
Nhược Hàn
dẫn theo đại quân đóng ở một nơi cách biên cương Bắc Mạc không xa. Lần
trước, suýt chút nữa đội quân Bắc Mạc đã tan tành trong tay Sở Bắc Tiệp, các tướng sĩ Bắc Mạc coi Sở Bắc Tiệp như họa hổ lang. Có thể nhân lúc
đại chiến Vân Thường – Đông Lâm nổ ra mà giậu đổ bìm leo, giết được Sở
Bắc Tiệp thì quả là có lợi lớn đối với Bắc Mạc.
Nhưng…
"Đại chiến kết thúc rồi."
"Không phải kết thúc, mà là chưa hề xảy ra."
"Việc này là thế nào?"
Trong trướng soái, Nhược Hàn đặt quân báo xuống bàn, chắp hai tay sau lưng, ngẩng lên nhìn đỉnh lều tròn tròn.
"Thượng tướng quân?"
"Bạch Sính
Đình…" Nhược Hàn có vẻ đang hồi tưởng, suy nghĩ của hắn dường như quay
về thành Kham Bố ngày đó, "Bạch cô nương, rốt cuộc bức thư của cô nương
viết những gì mà có thể hóa giải được cả một trận đại chiến? Nhược Hàn
thật không biết nên thất vọng, hay khâm phục cô nương." Khóe môi Nhược
Hàn nhếch lên nụ cười chua xót.
Cho đến bây
giờ, hắn vẫn nhớ rõ tiếng đàn ngày hôm ấy. Tường thành Kham Bố tan
hoang, lung lay sắp đổ, mấy vạn tinh binh của Sở Bắc Tiệp xuất hiện bên
ngoài, đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng đàn du dương nhất thế gian.
Bạch Sính Đình ở trên thành, ống tay áo phần phật đón gió tựa như muốn bay lên.
Nàng đã cứu
Kham Bố, cứu Bắc Mạc, thậm chí có thể nói, chức vị thượng tướng quân
ngày hôm nay của Nhược Hàn cũng nhờ vào cái tài hoạch định trong trướng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!