Chương 39: (Vô Đề)

Sáng sớm, muôn vàn vạt nắng màu cam xuyên qua tầng mây, tỏa ánh sáng mơ màng.

Tiếng vó ngựa bất ngờ xé tan không gian tĩnh lặng, dồn dập vang lên trên con đường lớn phủ tuyết trắng xóa.

Cộp cộp cộp…

Một kỵ sĩ từ xa lại gần, trên lưng ngựa cắm cờ biểu trưng cho việc quân khẩn cấp, đảm bảo cả chặng đường không gặp lại trở ngại.

"Mở cổng! Mau mở cổng thành! Đông Lâm rút quân rồi! Đông Lâm rút quân rồi!"

Sứ giả

truyền tin ngẩng đầu hét lên với cánh cổng thành vẫn đang đóng chặt. Dù

sức cùng lực kiệt nhưng hắn vẫn không ngăn nổi niềm hân hoan.

Thị vệ trên thành nghi ngờ lắng tai nghe, ngó đầu nhòm xuống hỏi: "Huynh đệ vừa nói gì?".

"Mau mở cổng thành, ta còn về bẩm báo với Thừa tướng. Đông Lâm rút quân rồi!"

"Đông Lâm rút quân rồi! Đông Lâm rút quân rồi! Đại chiến đã kết thúc!"

Cánh cổng

thành dày và nặng từ từ mở ra cùng những tiếng kêu cót két, tin Đông Lâm rút quân như mọc thêm cánh, bay lên bầu trời Vân Thường, lướt qua từng

trái tim đang phấp phỏng không yên, nhanh chóng truyền đến thành đô Vân

Thường.

"Thừa tướng, Thừa tướng! Đông Lâm rút quân rồi!"

Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng lão thần Quý Thường Thanh cũng phải ngồi bật dậy khỏi giường: "Rút thật rồi sao?".

"Rút rồi,

Công chúa điện hạ đích thân ra chiến trường đàm phán với Sở Bắc Tiệp,

sau đó đại quân Đông Lâm rút luôn." Người truyền tin quỳ xuống, bẩm báo

rõ ràng dứt khoát, "Quân ta đã cử rất nhiều mật thám theo dõi chặt chẽ

động tĩnh của đại quân Đông Lâm. Quân địch không hề có hành động gì khác thường, rút thật rồi".

Quý Thường Thanh vừa vội vàng sai người hầu hạ thay áo, vừa hỏi: "Công chúa và Phò mã thế nào?".

"Công chúa và Phò mã đang trên đường dẫn quân về thành đô."

"Phải đón

tiếp long trọng." Quý Thường Thanh hớn hở quay lại, chỉ một cận vệ, "Đi, mời các quan tư lễ[1] đến đây ngay lập tức. Tất cả các quan phụ trách

mua bán, lễ nghi, nhạc trống đều gọi hết đến đây cho ta. Khoan đã…".

Thừa tướng suy nghĩ giây lát, lại dặn dò, "Trận chiến Đông Lâm – Vân

Thường lần này vẫn có những con dân Vân Thường tử trận, đi mời Việt Lão

phụ trách quân vụ đến đây, chúng ta bàn chuyện an ủi gia đình họ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!