Canh ba, Nam Phụng đang ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc bởi âm thanh vô cùng bất thường.
"Ai?", Nam Phụng nhảy dựng lên khỏi đám cỏ, hét lớn.
Không lẽ lại là nữ nhân họ Bạch?
Hắn vén bụi
cây nhìn về phía cạm bẫy được giăng sẵn, thòng lọng đã treo lên, rõ ràng có người không cẩn thận chạm phải, nhưng chẳng thấy ai bị buộc vào đó.
Thấy vật gì sáng lấp lánh trong bóng tối, Nam Phụng nhặt lên xem, một
chiếc giày thêu hoa vô cùng tinh xảo.
"Lão Cao! Lại đây mau!"
Nam Phụng hét lên, lão Cao từ trong rừng chạy ra: "Cái gì thế? Có hoang à?".
"Một nữ nhân, xem chiếc giày này!"
Dưới ánh trăng, bên hông chiếc giày thêu nổi bật hàng chữ nhỏ xíu – Phủ phò mã chế tác.
"Là của phủ phò mã."
"Chắc chắn
của nữ nhân họ Bạch rồi!", Nam Phụng hớn hở, "Vừa đi qua, suýt chút nữa
vướng phải thòng lọng. Mẹ kiếp, chắc chắn tiện nhân đó chỉ ở quanh đây
thôi!".
Người bên cửa khẩu cũng bị kinh động bởi tiếng hét của hắn: "Nam Phụng, chuyện gì thế?".
"Lão đại, nữ nhân họ Bạch đang ở trong rừng. Ở đây có một chiếc giày của ả."
Mấy ngày
phiền não mệt mỏi bỗng chốc tan biến vì một chiếc giày thêu hoa, tất cả
đều hưng phấn hẳn lên: "Ha ha, đã đến đây mà còn trốn sao?".
Ngay lập
tức, có kẻ dắt ra hai con chó săn cao bằng nửa người. Chúng cúi xuống
ngửi chiếc giày, liền sủa inh ỏi, như muốn kéo đứt cả sợi xích trên cổ.
Tên cầm đầu tháo xích cho chúng: "Đuổi!".
Chó săn lao như bay vào rừng.
Gió đêm lạnh buốt, một đám nam nhân nổi hứng chẳng khác gì dã thú.
"Các huynh đệ, tiến lên!"
"Không được, phải để lão đại dẫn đầu!"
"Tóm lấy hai tiện nhân đó!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!