Ngày đại quân Đông Lâm chính thức tiến về
Vân Thường, cũng là lúc Hà Hiệp từ biệt Công chúa, từ biệt thành đô, vội vã ra biên cương.
Phần lớn
binh lực của Vân Thường đều đã tập trung ở biên cương đợi lệnh, chờ vị
chủ soái vang danh thiên hạ, có thể cổ vũ chí khí quân sĩ, gạt đi nỗi sợ hãi Đông Lâm Trấn Bắc vương của họ.
Bách tính
Vân Thường và dân chúng trong thiên hạ đều tin rằng chỉ tiểu Kính An
vương mới có thể lãnh đạo quân sĩ Vân Thường, quyết chiến một trận với
Sở Bắc Tiệp trên sa trường.
Cũng cờ bay rợp trời, trống trận dồn vang, chỉ là bớt đi một phần bi thương, thêm một phần tráng khí.
Ánh mắt của
trăm quan đổ dồn về phía Hà Hiệp trong bộ soái phục mới tinh, thần thái
phấn chấn. Lúc này, có thể chống chọi với Sở Bắc Tiệp chỉ có mình Hà
Hiệp.
Vận mệnh của Vân Thường phụ thuộc vào trận chiến này, sự thành bại của trận chiến này lại phụ thuộc vào Phò mã.
Dưới muôn sự chú ý, Hà Hiệp hào khí lẫm liệt uống cạn chén rượu tiễn biệt của Diệu
Thiên công chúa, ánh mắt dừng trên khuôn mặt kiều diễm của nàng, khẽ nở
nụ cười.
Không cần lời lẽ hào hùng, chỉ riêng nụ cười ấy, đối với nàng đã là quá đủ.
Diệu Thiên
gom muôn lời ngàn ý thành cái nhìn thâm tình. Biết rằng dù không muốn
cũng phải đến lúc tiễn biệt, nàng khẽ dặn: "Phò mã bảo trọng!".
Hà Hiệp lặng lẽ nhìn Công chúa. Nghe lời này, khuôn mặt hắn bỗng hân hoan nụ cười
xán lạn, nói với giọng vô cùng dễ nghe: "Có một câu mà trăm quan Vân
Thường đều hỏi ta. Ta cứ ngỡ trong lúc tiễn biệt, Công chúa sẽ hỏi câu
đó. Hóa ra ta đã đoán sai".
"Hà tất phải hỏi?" Ánh mắt Diệu Thiên ngời sáng, đáp vô cùng tự tin, "Phò mã anh hùng cái thế, quyết không thua Sở Bắc Tiệp".
Hà Hiệp cười sảng khoái, quay người lên ngựa.
Sau lưng, cờ bay phấp phới, Hà Hiệp nhìn quanh bá quan văn võ đến tiễn biệt một
vòng, rồi dừng nơi Diệu Thiên trang điểm lộng lẫy sáng ngời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!