Túy Cúc châm cho Sính Đình bảy cây kim, tạm thời thay đổi mạch tượng, nhưng cơ thể
đã có chút không thích nghi. Đêm đến lại miễn cưỡng đàn vài khúc, tuy để dụ Công chúa Vân Thường, nhưng Sính Đình cũng hao tổn không ít sức lực. Nàng nằm trên giường, ngửi thấy mùi hương Quy Lạc quen thuộc, cứ ngỡ
mình đang mơ giấc mộng được quay về vương phủ Kính An.
Mọi thứ vẫn thanh bình, yên ổn.
Nàng mặc sức vui đùa cùng Hà Hiệp, vô ưu vô lo.
Hình như lại đến mùa đông, hai người sợ lạnh, nhưng đêm vẫn thích ngắm sao, nên
thường hay nằm chung chăn, ngắm sao đến tận đêm khuya. Mệt mỏi và buồn
ngủ, nên họ chẳng kiêng dè mà ôm nhau ngủ thiếp đi.
Hai người
cùng lớn lên từ nhỏ, sớm hôm thân thiết, mỗi người một tâm tính riêng,
song chưa từng có ý nghĩ xấu xa, chưa từng ý thức nam nữ khác biệt.
Các bậc trưởng bối trong phủ đã sớm dự định sau này Sính Đình sẽ trở thành thứ phi, nên mắt nhắm mắt mở cho qua.
Mùi hương của Quy Lạc, đó là mùi hương thuộc về vương phủ Kính An.
Vương phi thích nhất mùi hương này, nói rằng để an thần. Phòng thiếu gia cũng thường dùng.
Nàng có
phòng riêng, nhưng phòng thiếu gia cũng là phòng của nàng, muốn vào lúc
nào cũng được, tha hồ tùy ý mà chạm tới những thứ đồ mình thấy hứng thú
trong đó.
"Ôm muội sẽ ấm hơn một chút", bé trai bảy, tám tuổi lúc nào cũng muốn bảo vệ nàng.
"Mở cửa sổ đi."
"Mẫu thân
biết sẽ lại mắng ta." Tuy nói vậy, Hà Hiệp vẫn nhảy ra khỏi chăn, đẩy
cánh cửa sổ cót két mở toang, rồi lại nhanh chóng chui vào trong, ôm
Sính Đình trắng trẻo, mềm mại mà kêu lên, "Lạnh quá!".
"Mùa đông phải lạnh một chút mới thích."
"Còn nói à! Mấy hôm trước ai lạnh quá mà bị ốm?"
Lời con trẻ vẫn còn văng vẳng bên tai.
Mơ màng tỉnh giấc, khuôn mặt quen thuộc của Hà Hiệp ngay trong tầm mắt, Sính Đình vội vã lùi ra phía sau, định thần nhìn lại.
Không phải là mơ!
"Sao thế?", Hà Hiệp mở mắt, mỉm cười hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!