Chương 3: (Vô Đề)

Sau buổi đi dâng hương cùng Sính Đình hôm đó, Hoa tiểu thư rất có cảm tình với nàng. Hoa tiểu thư kể với nàng bao nhiêu chuyện, còn thân thiết hơn cả những nha đầu đã theo hầu mấy năm. Đúng lúc Đông Nhi, nha đầu thân cận của mình ốm nặng, phải về nhà để cha mẹ chăm sóc, Hoa tiểu thư dứt khoát chọn Sính Đình vào hầu hạ nàng ta.

Vừa mới đến, Sính Đình từ một nha đầu chuyên làm việc nặng nhọc chuyển sang nha đầu phụ trách khâu vá, rồi lại trở thành người hầu cận tiểu thư. Đúng là nhảy một bước hai bậc, thật khiến người khác ghen tỵ.

Tháng Chín, tuy không còn là mùa hạ, nhưng tiết thu hổ[1] vẫn oi nóng kinh người.

[1] Tiết thu hổ: Khoảng thời gian nóng bức sau tiết lập thu, thường kéo dài khoảng từ 7 – 15 ngày.

Dưới bóng cây trong tiểu viện, bên dưới bày hai, ba đĩa quả tươi, thường vọng ra tiếng cười đùa của hai thiếu nữ.

"Thế này đúng không?"

"Không phải."

"Thế này à?"

"Cũng không phải."

Ôm đống kim chỉ cả nửa ngày mà vẫn không làm ra được trò trống gì, Hoa tiểu thư chán nản vứt khung thêu đang cầm trên tay xuống: "Không học nữa, chẳng thích chút nào cả, ngươi nhìn tay ta bị đâm đến mấy cái rồi đây này".

Sính Đình cười đáp: "Nô tỳ đã nói với tiểu thư từ đầu rồi. Lúc nô tỳ mới học thêu, mười đầu ngón tay còn bị đâm cho sưng vù. Tiểu thư mới bị một chút thế này có đáng gì". Sính Đình muốn trốn đi từ lâu, nhưng vì không dò hỏi được tin tức của thiếu gia và những người khác của vương phủ Kính An, nên dù muốn đi nàng cũng chẳng biết phải về đâu.

Cây đàn cổ ấy lai lịch kỳ lạ, tuy vô cùng yêu thích nhưng Sính Đình vẫn yêu cầu để nó ở phòng tiểu thư. Nói cho cùng, cây đàn là do người ta tặng đích danh tiểu thư của Hoa phủ mà.

"Ta muốn tự tay thêu gì đó tặng chàng…" Chàng ở đây rõ ràng là tình lang yêu quý của tiểu thư.

"Tiểu thư…", Hoa quản gia có vẻ đang tìm tiểu thư. Vừa vào cửa nhìn thấy hai người họ ngồi đó, ông vội cười nói, "Hóa ra tiểu thư ở đây, để tôi tìm mãi. Ngoài kia có khách cầu kiến tiểu thư".

"Ai muốn gặp ta?"

"Là một công tử trẻ tuổi anh tuấn, có cả nam tử lần trước chặn đường chúng ta để tặng đàn. Vị công tử đó nói tên là Đông Định Nam."

Thần sắc Sính Đình chợt thay đổi, nàng thầm than: Đúng là đã tìm đến rồi.

"Mời họ vào trong", Hoa tiểu thư dặn dò quản gia, rồi quay sang nắm chặt tay Sính Đình, mắt sáng như sao, "Thế nào? Ta đoán đúng không? Quả nhiên người ta đã đến tìm ngươi rồi".

Sính Đình cười đáp: "Người ta tới tìm tiểu thư, đâu có tìm nô tỳ".

Hoa tiểu thư cười nói: "Thôi đi, lúc này rồi còn chối cái gì? Đi theo ta".

Hoa tiểu thư nhanh chóng kéo Sính Đình vào phòng. Hai người vừa ngồi xuống sau rèm, Hoa quản gia đã dẫn khách vào.

"Tiểu thư, Đông công tử đến rồi."

"Ta biết rồi, Hoa quản gia cứ ra ngoài đi."

Hoa tiểu thư và Sính Đình ngồi sau rèm lặng lẽ quan sát.

Hoa quản gia quay đi, phía đối diện chỉ còn lại một nam tử trẻ tuổi. Tuy mặc áo thường dân nhưng người này vẫn lộ rõ khí chất tôn quý, áo may từ loại lụa thượng đẳng nhất, mắt đen mày rậm, ánh mắt xuất thần, khí thế hiên ngang, mỗi cử động đều mang khí khái của bậc vương giả. Đúng là một mỹ nam hiếm có.

Sững sờ hồi lâu, Hoa tiểu thư nói nhỏ vào tai Sính Đình: "Xem ra biết đánh đàn cũng không tồi, có thể dụ được một nam nhân đẹp đến thế kia".

Sính Đình cũng ngạc nhiên không kém Hoa tiểu thư, nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện hoàn toàn khác.

Ở vương phủ Kính An gặp nhiều hiểu rộng, vừa nhìn qua nàng đã thấy sự tôn quý trong thần thái cử chỉ của Đông Định Nam ẩn chứa khí chất kiêu ngạo, rõ ràng không phải chỉ là con nhà quý tộc bình thường.

Chẳng lẽ người này là đại thần của Đông Lâm?

Thậm chí, còn có thể là người của vương tộc Đông Lâm?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!