Đám binh sĩ dàn trận sẵn sàn nghênh địch,
các thị nữ nín thở chờ đợi. Biệt viện ẩn cư to rộng là thế, vậy mà chỉ
trong một ngày đã trở nên lặng lẽ, thiếu cả tiếng kêu quen thuộc của bồ
câu đưa thư, yên tĩnh đến chết chóc.
Không ai dám ho to, không ai dám lớn tiếng, bước chân đi cũng thật khẽ khàng. Họ sợ
rằng chỉ một tiếng động thôi cũng khiến quân địch đang bao vây tứ phía
ập vào tấn công.
Lần đầu tiên Sính Đình ngồi trong thư phòng của Sở Bắc Tiệp.
Khẽ lật xem
chồng công văn trên bàn, bên trên có lời phúc đáp của Sở Bắc Tiệp. Những công văn về việc quân chậm trễ, trì hoãn… lời phê lạnh lùng đến sởn gai ốc. Các công văn liên quan tới quốc kế dân sinh, lời phúc đáp hồn hậu
chất phác.
Thỉnh thoảng lại có một, hai trang riêng biệt, hình như là bài thơ Sở Bắc Tiệp viết
từ trước, nét chữ quen thuộc, vững vàng mà phóng khoáng như chính con
người chàng.
Dưới cùng
chồng công văn là một góc trắng tinh, không biết thứ gì đã bị chủ nhân
cẩn thận che đi. Sính Đình rút ra, nhìn kỹ, hóa ra là bức họa được vẽ vô cùng tinh tế.
Bức họa sống động như thật, nét vẽ đậm nhạt cực kỳ vừa mắt.
Có cây, có
hồ, có tuyết, có đàn, và cả một người đang đánh đàn mặc chiếc váy màu
xanh nhạt, gió thổi lòa xòa vài sợi tóc đen, nụ cười tươi như hoa.
Nụ cười thật đẹp, đến nỗi Sính Đình cũng phải nao lòng.
Nàng ngây ra ngắm bức vẽ, hồi lâu mới có thể rời mắt.
"Bạch cô
nương, trên bàn đều là công văn từ trước và một số thứ khác của Vương
gia. Bản đồ cùng tấu báo gần đây nhất mà cô nương cần, Mạc Nhiên đã mang hết tới."
Nghe giọng
Mạc Nhiên, tâm hồn đang phiêu dạt khắp bốn biển của Sính Đình bỗng như
sực tỉnh. Định đặt bức vẽ về chỗ cũ, nhưng lại thôi, nàng cắn răng, cất
vào lòng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!